Ma tình hương-HOÀNG THỤY

Takahiro Shimatsu /Nhật

 

 

 

Gửi hương hồn Hàn Lệ Trinh

 

         Tôi đến Thuận Nghĩa vào một mùa trăng, thăm người chị vừa mới quen, nhưng không gặp. Tiếp tôi là một người đàn bà có nhan sắc, tuổi dưới ba mươi, ánh mắt long lanh, ăn mặc lịch sự. Chị lên tiếng chào hỏi. Thầy tìm Hà phải không ? Tôi là Hải, chị của Hà đây. Hà đã về phố sáng nay, thăm đứa em họ. Nhà không có ai. Thầy vào nhà chơi. Tôi đi pha bình trà nóng, thầy uống vào cho đỡ khát. Đường đi có lẽ cũng xa, thầy mỏi mệt lắm phải không ? Tôi gật đầu, bước nhẹ vào nhà, ngồi vào chiếc ghế đơn của bộ salon gỗ đen. Lát sau chị bưng khay trà lên, đặt vào bàn, rót trà vào hai chén, hương trà thơm dịu. Mặt chị ửng hồng, chắc vừa đun lửa bếp. Tôi nâng chén uống một hơi, trà ngon và hỏi chị đi đâu mới về ? Không, tôi thường xuyên ở đây, thỉnh thoảng mới ghé thăm hai con, gửi nuôi ở bên nội. Chị vui vẻ đáp. Tôi nghĩ bụng có thể tôi sẽ ở lại chơi cho đến chiều. Chị ra vườn tưới nước cây, rau và dàn hoa thiên lý, hái ít rau tươi và vào bếp làm bữa cơm trưa. Vườn nhà chị khá rộng, cây trái chen chút, những đám rau xanh mượt nằm ở phía sau nhà. Không khí ở đây trong lành gần giống không khí ở tịnh thất của tôi. Không khách sáo, tôi dùng bữa cơm chay trưa với chị. Cơm đạm bạc tương rau, nhưng khá ngon. Chị vừa thay bộ đồ mới màu xanh nhạt, trông thanh nhã hẳn lên. Tôi mụ mị cả người. Chị đẹp quá. Nét đẹp đằm thắm của một thiếu phụ còn đầy ắp xuân tình. Chiều đó, được sự gợi ý của chị, tôi quyết định nán lại nhà chị một thời gian, chờ chị Hà về. Chỗ nghỉ của tôi là một phòng nhỏ bên góc trái ngôi nhà, có cửa sổ nhìn ra phía dòng sông.

        Trằn trọc mãi không ngủ được, tôi trở dây, đi men theo con đường mòn dẫn ra mé sông. Trăng tỏa sáng lấp lánh trên mặt nước, tiếng côn trùng hòa tấu khúc nhạc đêm. Khi đến mé sông, tôi xắn quần, lần bước xuống bãi nước. Nước đêm mát lạnh, tôi như trôi lạc vào cõi mơ hồ nào đó. Tôi chụm hai tay lại vớt một bụm nước đưa lên rửa mặt. Hồn lâng lâng. Bỗng đâu một tiếng hát vút cao từ giữa dòng sông vọng lại. Tôi giật mình nhìn về phía trước. Bóng một nữ nhân lướt nhẹ trên mặt nước, trong chớp mắt đã đến trước mặt tôi. Nàng mỉm cười. Thầy biết tôi là ai không ? Tôi nhớ quen quen nhưng không đoán được người. Tôi là Hải đây ! Tôi xin lỗi nhé ! Ban đêm tôi thích bơi trên dòng sông để tìm về những kỷ niệm. Chị bỏ lửng câu nói. Bây giờ tôi mới nhìn kỹ, đúng là chị rồi. Trên người chị chỉ còn hai mảnh vải che những vùng bí ẩn nhất của người phụ nữ. Thân thể chị cân đối, bờ ngực căng tròn, lóng lánh những giọt nước, đẹp tựa pho tượng nữ thần trong cổ sử. Tôi đứng chết trân, dán mắt vào thân thể tuyệt mỹ của chị. Chị đưa tay kéo mạnh vạt áo lam tôi đang mặc, tôi chới với ngã chúi về phía chị. Vô tình đôi môi tôi áp lên cổ chị, hai tay ôm trọn thân xác ngọc ngà của người đàn bà trẻ. Chị đưa tay cởi bỏ các mảnh vải trên người chị và của tôi nữa, ném vào bụi cỏ trên bờ.  

Không còn biết mình là tu sỹ hay phàm nhân. Đôi môi tôi uống trọn đôi môi chị, phút chốc chúng tôi đã quấn chặt vào nhau. Hai thân xác bồng bềnh trên thảm nước. Chị quằn quại trong biển dục, rên rỉ hoan say. Bỗng một mùi hương lạ từ người chị tỏa ra, tôi ngây ngất cắn tê dại vào da thịt nồng ấm của chị. Không giữ được mình, phút chốc tôi đã phóng vút tinh hoa vào hố tình ướt đẫm. Mệt quá, xác thân tôi như phiêu du trong biển trăng lênh láng thủy hương. Khi tỉnh dậy, tôi ngạc nhiên thấy mình đã ở trong nhà của chị. Hai người đã nằm vào giường, không một mảnh vải, hơi thở phảng phất hương tình. Thầy tu sao yếu thế ? Lần đầu chạm vào da thịt đàn bà phải không ? Chị thì thào. Cũng đã từng va chạm vài lần. Nhưng đây là khúc tình kỳ diệu chưa từng gặp trong đời ! Tôi trả lời và đam mê ôm thân xác gợi dục của chị. Chúng tôi lại trôi vào bến thiên thai không lối về. Khi chấn động lan khắp châu thân cũng là lúc mùi hương tỏa ngát khuê phòng. Tôi mê đắm và trôi vào giấc ngủ muộn.

          Sáng hôm sau, khi tôi trở dây thì thấy chị đã làm xong bữa điểm tâm. Chị chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh màu hồng nhạt, ẩn hiện những đường cong tuyệt mỹ. Tôi hoa mắt. Là thực hay là mộng đây ?Anh ra nhà sau rửa mặt đi, rồi vào đây ăn sáng với em. Nàng cười bảo. Đàn tình sẽ bước sang một giao khúc nào đây ?

          Tôi vào ăn sáng với nàng, Nàng tâm sự. Nhà có hai chị em, cha mẹ mất sớm. Cách đây ba năm, vào một đêm kinh hoàng, một nhóm người lạ đã xả súng vào nhà và bắt chồng em đi, chẳng biết đi đâu. Từ đó tới giờ, chẳng có tin tức gì về chàng. Em sống một mình với hai con thơ và một đứa em gái. Đơn côi, vò võ ngóng chờ một hạnh phúc mong manh. Đôi mắt nàng ướt đẫm. Tôi an ủi. Giờ anh đã đến với em đây. Từ nay chúng mình đã có nhau. Tôi ôm nàng và hôn ngây dại trên bờ môi như hương mật.

          Tối hôm đó nàng rủ tôi ra mé sông hôm qua. Hôn phớt trên má tôi. Nàng kéo tôi bước đi trên dòng sông, lúc đầu còn chậm, sau nhanh dần, rồi bay là đà trên mặt nước. Nàng trút bỏ xiêm y và cuộn tôi vào chiếc nôi sương mù luyến ái. Ánh trăng đêm soi chiếu thân xác nõn nà của nàng. Nàng trắng như trăng ! Và khêu gợi như một tiên nữ. Tình cháy lưu li trên da thịt ngọt. Tình khiêu vũ trong khe mao âm tơ. Tình dạt dào theo sóng dương treo ngược. Tình âm chất hương trầm phiêu lãng. Tình nổ bùng xuất tính trong thiên cung !

          Khi thức giấc, gà đã gáy sáng. Tôi và nàng vẫn còn ôm nhau, hai thân thể còn dính liền nhau trên giường nệm, mùi hương phảng phất đâu đây. Tôi dụi mắt. Mộng hay thực ? Đầu tôi nhức quá, tôi cắn nhẹ vào vú nàng, xem nàng đã thức chưa. Nhưng môi tôi như trượt vào một cõi không. Nàng là người hay là thiên thần, ma quỷ ? Tôi hoài nghi, nhưng không thể nói nên lời.

          Một tháng trôi qua, đêm nào tôi và nàng cũng ân ái theo một kiểu lạ lùng như thế. Hai thân xác ôm ấp, trôi bay trên dòng sông mờ sương ! Và mùi hương, cái mùi kỳ lạ làm tê dại cả ngũ quan tôi. Người tôi tiều tụy xanh xao. Có thể tôi đã mất ngủ và ân ái quá nhiều ?

 Tôi xin nàng trở về tịnh thất trong ít hôm. Nàng buồn buồn, nhưng vẫn để tôi đi. Tôi bước đi nửa mệt mỏi, nửa luyến nhớ. Mùi hương ! Ôi mùi hương ! Làm sao tôi quên được !

          Về tịnh thất vài hôm, chưa tĩnh dưỡng được gì, thì nàng lại xuất hiện. Cửa vừa mở, nàng chạy vào ôm chầm lấy tôi và hôn mê đắm. Chúng tôi lại cuồng say ân ái. Hồn tôi như bay bỗng trên dòng sông mênh mông. Và kỳ lạ thay, khi chúng tôi phóng xuất tinh hoa, thì mùi hương huyền bí lại xuất hiện. Tôi tê dại cả người ! Suốt một tuần, tịnh thất trở thành tình thất, chúng tôi chỉ có ăn, ngủ và luyến ái ! Tôi xanh xao hơn, không còn sức để bước đi. Nàng nhìn tôi ái ngại, từ giã và hẹn gặp nhau tại nhà nàng, trong thời gian thích hợp.

          Một đêm tôi đang mê thiếp trong tịnh thất, thì một lão nhân tóc trắng, đẩy cửa bước vào. Cháu bịnh hả ? Ông lão lên tiếng. Ma khí đã bủa vây toàn thân cháu, nếu không kịp thời chữa chạy, chắc cháu không qua khỏi con trăng này. Tôi không tin. Nàng là người thật chứ đâu phải ma, nàng đã ân ái với ta biết bao nhiêu lần, va chạm thân xác sờ sờ ra đấy. Và mùi hương nữa ! Không, ông nói láo. Không có ma khí nào cả. Chỉ có nhan sắc và tình hương ! Ông hãy đi đi ! Tôi nằm nghỉ ít hôm sẽ khỏe lại thôi !

          Ông lão điềm nhiên đưa cho tôi viên thuốc tể màu hồng. Cháu hãy thử uống đi, nếu không bị ma ám, thì cũng chẳng hại gì. Tôi vừa đưa tay ra nhận lấy viên thuốc, thì ông lão đã vụt biến mất. Tôi kinh hồn. Sao tôi lại gặp nhiều chuyện ma mị như thế. Ma quỷ và thần tiên lại giao hòa với thế giời loài người. Thật khó hiểu. Hôm đó tôi uống viên thuốc và nằm mê mệt suốt ba ngày đêm. Một chú tiểu vào đánh thức tôi dậy. Tôi thấy trong người khỏe hơn trước. Tình hương tơ tưởng về nàng cũng bay đi đâu mất !

          Khi người tôi khỏe hẳn, tôi về lại Thuận Nghĩa, để tìm hiểu sự tình. Mới bước vô ngôi nhà xưa tôi đã gặp chị Hà. Chị mừng rỡ. Chào thầy ! Thầy vẫn khỏe ? Cũng bình thường, chị ạ ! Còn chị Hải đâu ? Chị cười buồn. Sao thầy lại biết chị Hải ? Chị Hải đã mất cách đây hơn ba năm, vào cái đêm tăm tối với những loạt súng bắn xối xả vào nhà. Và chồng chị cũng mất tích theo. Mộ của chị nằm sát dòng Côn giang, nhìn về hướng đông. Khi chôn chị tôi không quên bỏ vào quan tài một phiến trầm hương, mà khi còn sống chị rất yêu thích. Mùi hương của nó rất linh diệu, muôn đời làm mê mẩn những kẻ đào hoa ! Có một cao nhân gọi nó là ma tình hương !

          Giờ tôi mới vỡ lẽ. Mấy tháng nay tôi đã sống trong ảo giác hương ma. Tâm tôi dao động nên tình cũng dao động theo. Dục thức đã đày đọa tôi đến bệnh hoạn ! Tôi không chết là may. Ôi ! Lão nhân tóc trắng ! Tôi xin cảm  ơn người !

          Tôi rời Thuận Nghĩa vào một chiều mưa. Và không bao giờ trở lại. Vĩnh biệt em ! Vĩnh biệt tình hương !

Please follow and like us: