Mùa biến dị 21-QUỲNH IRIS DE PRELLE

Ines Hildur/Đức

 

 

 

 

 

Cách ly ch không cách xa gia đình và xã hi

Bố mẹ Lyly có kết quả xét nghiệm, dương tính. Họ phải nằm viện cho đến lúc nào khỏi bệnh, hết virus. Tình trạng sức khoẻ của bố mẹ khoẻ mạnh, không có những triệu chứng ho hay sốt. Lyly chỉ liên lạc với mẹ qua mail. Bọn trẻ bắt đầu chú ý đến dịch bệnh bằng cách hỏi Lyly nhiều hơn thông tin, và tình trạng của ông bà.

Bố của Lyly là thẩm phán. Khác với nghề nghiệp khắt khe của ông, thì ông lại là người vô cùng phòng khoáng và thích tự do. Ông không thích nghề này nhưng vì bà nội Lyly đã bắt ông phải theo truyền thống gia đình. Bố Lyly sinh ra trong một gia đình quý tộc lâu đời và giàu có. Bà nội là một nhà báo nổi tiếng, bà rất mạnh mẽ và quyết liệt. Từ lúc anh trai của bố Lyly mất, bà thay đổi nhiều.

Ông cảm thấy khó chịu khi ở viện lâu ngày. Tuần đầu tiên, mọi việc bình thường. Đến sang tuần thứ 2, tầm 10 ngày, ông bắt đầu khó chịu và trầm cảm. Không muốn ăn uống, không đọc báo đọc sách như thói quen nữa. Sức khoẻ của ông đi xuống nhanh chóng.

Đêm cuối tuần, Lyly nhận điện thoại từ bệnh viện, họ thông báo, ông đã từ trần. Lyly không thể tin ở tai mình. Bố ra đi quá nhanh.

Đám tang của bố, mẹ không thể có mặt. Lyly có thông báo trên các nhật báo, có những đồng nghiệp cũ của ông đến. Có những người yêu quý ông bởi nhiều năm làm thẩm phán ông luôn là người có trách nhiệm và lương tâm. Ông nghỉ sớm trước vài năm vì cảm thấy đủ bổn phận của mình.

Theo đúng nguyện vọng của bố mẹ từ trước, Lyly làm hoả táng cho ông rồi để bình tro trong hầm mộ của gia đình với nhiều thế hệ.

 

 

[Trang trắng] 

 

 

Lch s gia đình Lyly

Sau 3 tuần, mẹ Lyly khỏi bệnh hoàn toàn. Bà trở về nhà. Lyly không thể tưởng tượng được làm sao bà vượt qua nỗi đau đớn này, mất mẹ, mất chồng. Không một ai bà được nhìn lần cuối. Bà lặng lẽ trong lâu đài rộng lớn. Như bình thường, ông bà hay đi cùng nhau, đi đâu cũng vậy. Phải luôn bên nhau. Bây giờ chỉ còn lại mình bà.

Lyly nói với mẹ nghỉ ngơi, lúc nào thấy ổn trở lại rồi sẽ thu xếp mọi việc khác. Cô thật sự suy sụp. Thế giới như đang đảo lộn lại và mỗi người cần tự cân bằng để đứng lên.

Bố mẹ Lyly gặp nhau ở trường đại học. Bố của Lyly rất đẹp trai, ông thích đọc sách nhưng không chăm học. Họ gặp nhau ở 1 buổi tiệc. Sau đó, vài lần gặp nhau ở giảng đường, họ bắt đầu hẹn hò. Bố mẹ hay kể lại tình yêu và chuyện gia đình cho bọn trẻ trong nhà. Gia đình Lyly giàu có từ nhiều thế hệ, đã từng làm ngoại giao và đi sứ ở Phương Đông nên họ rất hiểu lịch sử văn hoá khác biệt, họ có nhiều đồ vật cổ từ nhiều thế hệ trước để lại. Nhà của Lyly đa phần đồ cũ từ ông bà nội để lại cho, vì ông bà rất yêu Lyly. Lyly gắn bó với cả ông bà nội và ông bà ngoại nên cô có nhiều kỷ vật từ gia đình. Rất đặc biệt, Lyly giống bố nên cô rất cổ điển và say sưa lịch sử dù là một nghệ sỹ và học nhiều về nghệ thuật.

Bà nội có 2 con trai, thì anh trai của bố tự tử hồi 31 tuổi, sau khi cưới vợ 2 năm. Anh trai của bố có tiền sử bệnh tâm lý. Ông ấy gặp vợ trong một cuộc hẹn với bác sỹ ở bệnh viện. Thế là họ cưới nhau nhanh chóng. Bà nội rất lo lắng. Sau khi có một cô con gái, vợ của ông ấy bỏ bê cô bé, gia đình, sa vào nhậu nhẹt. Một hôm đi làm về, thấy vợ uống rượu giữa đám người xa lạ trong phòng khách. Ông ấy tìm súng và tự bắn vào đầu mình. Bố kể lại, máu me bắn tung toé. Vợ ông ấy hoảng sợ rồi bỏ đi, để lại cô con gái cho bà nội.

Anh trai của bố rất thanh mảnh, thông minh và đẹp trai một cách yếu đuối, nhìn tấm ảnh trên tường ở trong nhà, Lyly luôn ấn tượng điều ấy. Ông ấy làm trong ngành tài chính. Sau khi con trai mất, bà nội thay đổi hoàn toàn cuộc sống. Bà lao vào công việc. Bố của Lyly được gửi về quê ngoại ở Miền Nam nước Pháp ở cùng với em gái của bà nội. Bà nội không có thời gian chăm sóc ông và đứa cháu nội, con của người con đã mất. Nên bố gắn liền với nơi quê hương xa xôi của bà nội chứ không phải nơi như Lyly đang sống. Nơi này, cô được sinh ra và lớn lên. Cô yêu nó và không muốn rời xa dù công việc của cô có thể ở nhiều nơi trên các thành phố khác của thế giới…

Mẹ và bố cưới nhau ở quê ngoại rất xa của bố. Hàng năm, cứ mùa hè họ về đó nghỉ ngơi rất lâu, nhất là sau khi về hưu, họ chỉ ở thành phố với Lyly một nửa, nửa năm kia họ đi du lịch và nghỉ ở quê của bà nội. Mẹ chấp nhận tính cách khác biệt của bố, có phần khó tính. Bố thì chiều mẹ, và họ không bao giờ xa nhau, kể cả đi đón cháu, đi chơi hay công chuyện gì đó, họ luôn lái xe và ở bên nhau. Lyly rất tự hào về gia đình, về tình yêu của bố mẹ. Bởi lẽ thế, khi gặp Eric cô rất hạnh phúc vì họ như một bản sao tình yêu từ bố mẹ Lyly.

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: