Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Yolande Biver/Thụy Sĩ

 

 

 

 

 

Thế giới song song đang tồn tại tách biệt nhau nhưng lại nằm trong một trường năng lượng ảnh hưởng mật thiết với nhau. Mỗi tạo tác ở thế giới này sẽ tạo ra một hệ quả viễn cảnh ở thế giới kia. Hay nói cách khác, năng lượng là thứ không mất đi, nó biến đổi từ một trường năng lượng này sang một trường năng lượng khác. Và dù ta có ở một duy độ tinh quang nào đi nữa thì cũng phải chịu sự chi phối, vận hành chung của vũ trụ. Đấng sáng thế không có vai trò thay đổi thế giới, mà như các bậc trưởng lão đã nói, mỗi chúng ta, mỗi sinh vật, vật chất trên hành tinh này đều là một đấng sáng thế. Chúng ta tự nhìn nhận vai trò của mình trên con đường đi đến những nền văn minh khác nhau. Nếu chúng ta sớm hiểu rõ quy luật của vũ trụ và tạo tác một cách phù hợp, đúng đắn thì đời sống của chúng ta sẽ tốt đẹp. Chúng ta không thể nào thay đổi lịch sử, không thể nào sửa sai những điều thuộc về quá khứ.

Tất cả những gì xảy ra đều là điều tất yếu phải đến, chỉ vì các con không chịu thừa nhận cái nhân mà chỉ oán trách cái quả. Và với tâm thế đó, con người đã luôn đón nhận tất cả những gì xảy đến với mình bằng sự bàng hoàng, ngờ vực và than oán.

Không phải ngẫu nhiên mà tuổi thọ của con người kéo dài hàng thế kỷ. Khi các con nhận được sự giáo dục tốt để phân định những giai đoạn sứ mệnh của cuộc đời mình, sống một đời sống thực sự, cống hiến và tràn đầy yêu thương, hạnh phúc bình an, lúc đó khái niệm về cái chết sẽ không còn nữa. Con người sẽ nhẹ nhàng bước qua một hình thái mới của đời sống. Họ biết được tương lai vì họ ý thức được mọi hành vi ở quá khứ và hiện tại. Họ sẽ không còn đổ thừa, oán giận với những gì mình đã chọn. Các con đến làng Hữu Xạ này đó là một sự lựa chọn chứ không phải ngẫu nhiên. Và những gì các con thấy được ở quá khứ và tương lai của các con cũng đều là một sự lựa chọn của các con trước đây. Điều ta mong mỏi nhất là tất cả chúng sanh đều có quyền tự lựa chọn đời sống cho mình và họ luôn ý thức sâu sắc về sự lựa chọn ấy.

Các con thử so tuổi thọ của loài người với cây cối xem? Con người đã tưởng mình cổ thụ, độc tôn trên mặt đất nhưng đó hẳn là một suy nghĩ thiển cận và nông cạn. Trên hành trình đời sống của mình, con người đã từng bước chuyển giao mình cho mọi công nghệ, mọi sự ràng buộc và sai khiến ngoài tâm trí. Mỗi sự mất đi, cắt đứt của thế giới bên ngoài đều làm cho con người nháo nhào, hoảng loạn và biến chất. Họ phô trương và đắm chìm trong sự phô trương đó. Họ tự nâng mình lên và sống lơ lửng bởi các sợi dây rối chằng chịt tứ phía. Những sợi dây ấy ngày càng nhiều lên và những con người sinh ra tiếp theo mặc nhiên đã nằm trên một chiếc võng không, mơ hồ, lơ lửng. Những đôi chân chưa bao giờ chạm đất sẽ chẳng thể hiểu được tiếng quê hương. Những đôi tai chưa từng nghe lời ru của mẹ sẽ chẳng thể nào thấy được hai chữ trăm năm. Những em bé sinh ra bỗng thấy mình là vua, được “hầu hạ” và trải nghiệm một đời sống nhốt mình với bê tông và công nghệ. Cây lúa có màu gì?  Những con trâu, con gà, những chú chim khách, chim sâu cũng đều trở thành cổ tích. Những câu chuyện cổ tích nằm trong một cuốn truyện cổ tích không bao giờ được lật ra nữa.

Thần, Phật hay Chúa không ở đâu xa, đó là một tầng thức khác của chính mỗi con người. Vậy nên sức mạnh của con người là sức mạnh vô biên và có tính kết nối, lan toả nhất trong vũ trụ này. Năng lượng của một người luôn có sức ảnh hưởng lớn đến mọi thứ xung quanh người đó và ngược lại. Vì thế mà một phát minh có thể cứu rỗi cả thế giới và cũng có thể hủy hoại cả một tinh cầu.

Không bao giờ là quá muộn để con người bắt đầu lại điều tốt đẹp. Và các con nếu đã không trải qua những kiếp sống trước đây thì ắt hẳn ngàn vạn lời dạy của ta cũng là điều vô nghĩa. Chính sự bình an, thuần hậu trong mỗi con người là một bài học lớn. Và những vết thương sẽ luôn từ những chà xát đau đớn mà lành lặn, có phải vậy không?

Các con hãy ngồi xuống và cầu nguyện! Từng bầy dơi đang tiến hành những cuộc di cư khắp địa cầu. Chúng sẽ treo ngược giấc ngủ loài người lên và chúng tạo ra những cơn sốt khủng khiếp. Những hang đá lớn sẽ lạnh dần và tro bụi sẽ mịt mù những ngày gió thổi!

Khi con người bắt đầu biết san sẻ những giọt máu của mình thì cây cối đã thực hiện điều này trước chúng ta hàng triệu năm. Sự lớn mạnh của những cánh rừng đã nói lên điều đó. Việc giúp đỡ người khác luôn đồng nghĩa với việc giúp chính bản thân mình. Cây cối không mạnh ai nấy lớn, không tranh giành và tước đoạt sự sống của loài khác. Cây này sẽ nương theo cách cây kia tồn tại mà tồn tại. Cây lớn sẽ che chở cây bé, cây thân gỗ sẽ là chỗ dựa cho những dây leo. Và san sẻ là một thuộc tính của sự sống, nó phải thường xuyên và tự nhiên như cách con người bắt đầu làm cha mẹ. Việc làm cha mẹ thực ra không phải được tính từ lúc họ sinh con đẻ cái. Làm cha mẹ chính là cách tiếp nhận sự giáo dục đúng đắn từ khi còn nhỏ, nhận thức được sứ mệnh của yêu thương và có được sự thật thà, lương thiện trong tâm hồn.

Mọi điều ấy trong tự nhiên đã biểu thị và tồn tại rồi. Và ta gọi đó là Mẹ Thiên Nhiên!

 

[còn tiếp]

 

Please follow and like us: