Thần khúc-PHƯƠNG UY

Giovanni Bosco /Ý

 

 

 

 

 

 

I. THẦN KHÚC

Tin nhắn đến lúc sáng sớm, lúc ấy thường là lúc hắn còn ngủ, và điều ấy làm cô ngạc nhiên. “Dậy sớm thế?”

–         Ừ, gặp ác mộng, sợ quá, giật mình dậy toát cả mồ hôi, phùu…

–         Ngươi mơ thấy gì vậy?

–         Mơ ta gặp cô, ta với cô đi dạo và nói chuyện, tự nhiên cô ôm chầm lấy ta…ta tưởng cô hôn ta…ai ngờ cô cắn ta, ta thét lên…ùi ác mộng…sợ ghê…

–         May ngươi thức dậy, nếu kông ta đã ăn thịt được ngươi…haiza…

–         Sao sáng nay cô không gọi ta dậy?

–         Ta không gọi ngươi, ta định chờ ăn thịt ngươi xong rồi gọi, nhưng ngươi lại giật mình sớm quá…

–         Cô ăn thịt ta xong thì ta die mất rồi còn dậy gì được nữa mà dậy?

–         Ta muốn ăn thịt ngươi quá, thịt ngươi chắc ngon như thịt Đường Tăng. Ngươi chắc còn đồng trinh như Đường Tăng? – Kèm theo là một cái icon cười khả ố.

–         Ha …ha, ta không còn là Đường Tăng đâu, yêu quái nhền nhện à.

Hắn nói tới đây, cô không nhắn lại nữa, dù biết hắn sẽ giận. Cô nhớ lần đầu tiên  gặp hắn, lúc ấy cô đang đi phó bản trên game, cần lập tổ đội. Nhưng lập phòng xong, mời cả mấy chục người không ai thèm đi. Chỉ có mỗi mình hắn nhảy vô. Hắn là một nữ cung thủ, cô vốn không thích nhân vật nữ trong game nên định kick hắn ra. Nhưng xem hồ sơ, thấy lực chiến của hắn khá mạnh, 51k, gấp hai lực chiến của cô, nên cô đồng ý đi phó bản với hắn. Thấy cô lực chiến và sinh lực đều yếu, hắn bảo:

–         Bạn pháp sư xếp lại trận đi, ra sau lưng tôi, tôi bảo vệ cho, boss này đánh hao máu lắm đấy.

Cô vừa xếp trận hình, còn chưa kịp cảm kích thì hắn nói tiếp:

–         Thế đứng sau lưng tôi bạn có nghe mùi gì không? Tôi đánh quái mệt quá nên vừa rắm đấy…hô …hô.

Á..tên này . Cô tức muốn xì khói lỗ tai:

– Con gái con đứa, mà nói với trai giọng ấy hử? Vô duyên…lỗ mãng …%^&**$&

– Hà hà, ai bảo với bạn tôi là con gái?

Hắn thấy cô không tin nên đưa số bảo cô gọi “ Xem thử ta là con gì”

Khi đá máy cho hắn gọi lại, nghe tiếng thì hắn là nam. Cô hỏi hắn sao lại chọn nhân vật là nữ, hắn bảo là hắn thấy đẹp. “ y như cô đấy, cô cũng chọn một nam pháp sư đấy thôi, chúng ta đều bị hấp dẫn bởi giới tính khác mình. Ngoài đời, cô không thể là con trai nên cô phải thể hiện điều ấy trên game, ta cũng thế.”

Cô với hắn quen nhau như thế. Hằng ngày, bất cứ khi nào cô vào game đều thấy hắn. Bất cứ khi nào cô pm, hắn đều trả lời. Hắn dắt cô đi diệt quái luyện cấp, đi phó bản, canh giờ gọi cô vào boss thế giới, mỗi khi đi phó bản tổ đội, hắn luôn đứng trước đỡ đòn cho cô. Có khi những người chơi khác yêu cầu xếp lại trận hình, hắn không chịu:

–         Ta phải bảo vệ cô nương của ta.

Có đứa cười ngất:

–         Ngươi mới là cô nương kìa.

Cô bật cười nhìn màn hình, một nữ cung thủ yểu điệu đang bảo vệ một anh chàng pháp sư oai phong lẫm lẫm.

 

***

 

“Hôm nay, cô rảnh không, ta dắt cô ra ngoài chơi nha”

Hắn nhắn tin cho cô lúc 3 giờ chiều. Vừa vặn lúc cô mới nhận được tiền làm thêm.

“Okê, đi đâu vậy?”

“Đi đâu cô nương muốn, đi ăn gì đó, rồi uống gì đó, rồi chơi gì đó..”

Cô bật cười vì cái “gì đó” của hắn

“À, ờ, đi ăn kẹo hồ lô, đi xem luận kiếm anh hùng, rồi đi nghe ca kỹ ở kỹ viện, héng…?” Cô nhắn lại ghẹo hắn.

“Ừ, nếu cô nương  muốn thế”

Cô vốn cũng không chuẩn bị gì cho buổi offline này. Tên này mê game thế, trong hình dung của cô, hắn là một thằng nhóc khoảng mười mấy hai mươi,gầy nhom và hai mắt lờ đờ vì mất ngủ, quần áo nhếch nhác và hôi hám vì lo cày game mà quên tắm v.v..

Thế nên cô cứ thế mà thẳng tới chỗ hẹn với quần ngố, áo thun in hình hoạt hình, giày vải và nón lưỡi trai.

Lúc cô vác balo vào đến chỗ hẹn thì thấy bàn chỗ mình hẹn với hắn đã bị chiếm mất bởi một quý ông lịch lãm.

Cô chuyển sang bàn kế bên và nhắn lại cho hắn “ bàn ấy có người ngồi rồi, ngươi sang bàn 15 đi, ta đợi ở đấy”. Đến cách xưng hô bọn cô cũng không giống ai.

Ngồi yên vị xong, cô đảo mắt quanh quán. Cô thấy “ quý ông” giành bàn của cô lấy điện thoại ra xem, rồi đứng dậy, dời bước đến gần bàn cô. Sau đó, tên ấy tự tiện kéo ghế ngồi xuống.

Cô giật thót mình, nhìn hắn trân trối, thoáng chút sợ hãi. “Không lẽ, phụ huynh của hắn biết được cô thời gian rồi dụ dỗ hắn chơi game không kể sáng tối, nên giờ đến đây giáo huấn cô…”

Chỉ thấy quý ông cười cười, nhẹ nhàng ngồi xuống.

A…ngắm kỹ thì phụ huynh này cũng còn khá trẻ và…cực kỳ đẹp trai. Đôi chân dài miên man bắt chéo nhau trên ghế, người hơi ngữa ra sau, dựa vào lưng  ghế , bàn tay trắng như ngọc gõ nhịp nhẹ nhàng lên bàn, khuôn mặt – cô nhìn khuôn mặt hắn như bị thôi miên – khuôn mặt hắn đẹp như các nhân vật trong game võ lâm và đôi mắt tinh anh. Cả người hắn toát ra một khí chất cao quý như vương tử.

“Cô nương dùng gì?”  Hắn cất tiếng hỏi

A…lần này cô lại càng ngạc nhiên hơn, tên này không phải là phụ huynh của Tôkarin…mà không lẽ…không lẽ…

Thấy cô cứ há mồm không nói, hắn cười nhẹ “Này cô nương, cô có phải là lão lão đó không vậy? mọi khi cô nhanh mồm lắm cơ mà”

À…Hắn gọi đúng nickname của cô , vậy chắc hắn rồi, nhưng hắn khác xa với hình dung của cô quá. Không phải là thằng nhóc lờ đờ vì nghiện game như cô nghĩ. Mà là một quý ngài công sở chững chạc, lịch lãm và cực kỳ đẹp trai.

Cuối cùng thì cô cũng ngậm miệng lại được.

–         Vậy ngươi là Tôkarin?

–         Ừ, có vấn đề gì sao?

–         Không, chỉ là ta thấy, ngươi không giống như hình dung của ta.

–         Vậy à? Còn ta, ta thấy cô giống y  hình dung của ta. Mà cô hình dung ta thế nào?

–         Ta hình dung ngươi là một thằng nhóc lôi thôi hôi như cú mèo với hai con mắt lờ đờ vì mất ngủ.

Hắn cười nhẹ:

–         Vậy ta như vậy làm cô nương thất vọng à?- Miệng hắn cười đểu – Thế cô nương dùng gì?

Hắn hỏi lại khi nhân viên phục vụ mang menu tới.

–         Cho ta kẹo hồ lô.

Cô đáp không cần suy nghĩ.

Anh chàng tiếp viên tròn mắt.

Hắn chỉ cười nhẹ tiếp, như là hắn biết hắn cười như vậy, rất dễ hớp hồn người ta.

–         Cô đây chỉ thích ăn kẹo, phiền anh mua dùm một cây kẹo mút, thay cho kẹo hồ lô vậy.

Lúc này, tự nhiên cô chợt muốn lấy tay vả vào miệng mình.

Giữa chiều nóng nực, cô chạy tới đây không kịp uống nước, khát khô cả cổ. Giờ lại phải ngồi mút kẹo nhìn hắn uống dừa lạnh. Thật là cái miệng hại cái thân mà.

Hắn khoan khoái uống xong trái dừa, đứng dậy rủ cô:

–         Giờ chúng ta đi nghe ca kỹ nào.

Hắn đưa cô tới một phòng karaoke, lại gọi thêm hai cô phục vụ xinh đẹp ăn vận khá mát mẻ đến hát.Cô nhìn cái hoàn cảnh hoạt kê của mình lúc này mà khá buồn cười. Đến bài cô thích, vừa cầm lấy micro, hắn đã cướp lấy và đưa cho cô nhân viên phục vụ.

–         Không phải là cô nói chỉ đi kỹ viện nghe ca kỹ thôi sao? Đâu phải là đi để cô hát.

Cô ấm ức nhìn hắn, rồi đòi về. Hắn đưa cô lên tầng thượng của nhà hàng.

–         Ta ăn tối đi, rồi hóng gió chút, luôn tiện ngắm thành phố về đêm, không phải là cô rất ít khi ra ngoài vào ban đêm sao?

–         Sao ngươi biết?

–         Đương nhiên ta biết, vì đêm nào mà cô chẳng online từ đầu hôm tới sáng.

Gió mát rượi.

–         Này, gặp ta, quan trọng với ngươi lắm sao mà ngươi lên quần áo bảnh bao thế?

–         Ta vốn từ chỗ làm, tới thẳng nơi hẹn với cô.

–         Thế ra ngươi đang đi làm, ngươi làm gì mà rảnh rỗi để lúc nào cũng online trên game thế?

Hắn kể cô nghe hắn làm master cho công ty của ba hắn. Hắn có mẹ và một em trai song sinh hiện không ở chung.

–         Bà ấy – Hắn nói – Vốn cũng chẳng thương yêu gì ta và em trai ta, bà ấy chỉ yêu tiền và bản thân bà ấy thôi.

Hắn lầm bầm kể cho cô nghe chuyện nhà hắn. Thời niên thiếu, hắn đã phải chứng kiến hằng ngày những thủ đoạn của mẹ hắn trong việc giành giật khối tài sản của cha hắn. Những lọc lừa, những dối trá…Hắn lắc mạnh đầu,  thở dài:

–         Lúc ấy, hai anh em ta được gửi về quê cho bà ngoại chăm sóc, có lẽ vì hai người bận bịu trong cuộc chiến hơn thua.

Năm năm, hai anh em hắn trôi qua tuổi thơ êm ả trong căn nhà rộng và lạnh khuất sau hàng chè tàu ở một vùng ngoại ô xứ Huế.

Lúc ấy, hai đứa đang đứng tựa trên lan can. Từ đó nhìn ra xa, chỉ thấy nóc của những ngôi nhà vươn lên, chúng trải rộng ra tới mãi cuối chân trời. Những đốm sáng trải dài, những chếc cột thu lôi và ăng ten chỉa lên tua tủa như những mũi lao. Thành phố chồng chất đầy hỗn loạn, đầy cảnh vật những lại cũng chất chứa đầy sự cô đơn lặng lẽ, như chính những thân phận cô đơn lặng lẽ của những con người ngụ cư trong thành phố. Cũng như sự cô đơn sâu thẳm trong ánh mắt hắn, ánh mắt hoang lạnh của một đứa trẻ bị bỏ rơi, cũng như sự xa xôi cô độc toát ra từ dáng đứng của hắn, lúc này.

–         Thế giờ, tôi có thể gọi anh bằng gì?

–         Cô cứ gọi ta là Tô – Ka – Rin như trước thôi.

Rốt cuộc là ý gì? Kể lể tâm sự gia cảnh như thế, nhưng tên thật thì không nói, rõ ràng không có thiện ý giao thiệp lâu dài đây mà, kể cả cách xưng hô cũng không muốn đổi

–         Ừ vậy đi – Cô đáp mà thấy ấm ức- Ngươi thật sự chẳng muốn bộc lộ gì với ta cả.

Hắn bất chợt im lặng, mắt hắn chợt tối, có cảm giác như trong thoáng chốc, hắn trở nên xa xôi và khó với như màn sương ập xuống vào buổi sáng. Rồi hắn đưa cô về. Đêm đó, hắn không online và cô đi phó bản diệt quái luyện cấp một mình.

 

***

 

Hắn off đã gần một tuần, dù cô dùng loa lớn gọi hắn trên giao diện thế giới, vẫn không thấy hắn trả lời như mọi khi. Khi cô thôi không chờ hắn nữa thì nhận được tin nhắn của hắn trên điện thoại, lúc ấy đã gần nửa đêm.

–         Ta rất mệt, cô ạ.

Thấy hắn cô mừng rỡ hỏi ngay:

–         Thế cả tuần nay ngươi đi đâu?

Hắn không trả lời cô mà nói tiếp:

–         Từ sáng giờ ta chưa ăn gì. Ta rất đói và buồn ngủ, tối nay ta không có chỗ ngủ.

–         Vậy ngươi đang ở đâu? Sao không vào phòng mà ngủ?

–         Ta bỏ nhà đi bui, phòng ốc nào đâu?

–         Vậy ngươi thuê khách sạn ngủ đi

–         Ta hết tiền rồi. Sáng giờ ta hết tiền ăn. Giờ ta đang đi bộ ngoài đường.

Cô băn khoăn, lo lắng cho hắn:

–         Vậy giờ ngươi làm sao?

–         Ta cũng không biết làm sao nữa.

–         Ngươi đưa số tài khoản cho ta, ta chạy ra nạp cho ngươi ít tiền, ngươi có thể đi ăn và thuê phòng ngủ rồi ngày mai quay về ngay.

–         Không được cô ạ, khi ta đi, vội quá ta không mang theo thẻ ATM và cả giấy tờ tùy thân,giờ ta lang thang ngoài đường, lát nữa ta kiếm một cái ghế đá nào đó ngủ tạm nhưng ta sợ quá. Thôi cô ngủ đi.

Đến đó, hắn không nhắn lại nữa, cô gọi hắn cũng không nghe máy, lát sau gọi lại chỉ còn những tiếng tút tút kéo dài. Cảm giác gợn lên trong cô lúc này tựa khi ta đứng trước một căn nhà đóng kín cửa, không thể vào được nữa. Xét cho cùng, mỗi con người cũng  giống như một ốc đảo. Cái gọi là thương cảm hay thấu hiểu nhau là bịa đặt. Người ta chỉ có thể giao tiếp với nhau khi lòng mở cửa. Còn không đóng lại là hết giao thông.

Rốt cục, cô đã biết gì về Tôkarin?

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: