Gọc trọ, Xẩm ca-KHẾ IÊM

GÓC TRỌ


Nơi gác vắng tiếng trăng nhạt
Cô độc gọi
Hiểm hóc nhớ
Lăn lóc cười mắt thâm quầng trôi
Khỏa thân đồng xanh
Khỏa thân lời
Khói ám
Ném mũi lao vào thinh không
Để nghe mùa đông đập cánh thở
Gieo quẻ bói
Tình yêu chói chan
Mặt trời hom hem trên môi ta
Chiếc ghế nói bằng ngôn ngữ điếc
Thuở hạt thóc nẩy mầm trong bọt mây
Ta thẩy đời theo con xúc xắc
Rực rỡ tóc chanh em ngày qua xưa
Quá khứ nở thành xương rồng
(Kẻ du mục không về lúc rạng đông
Để làm hề trên sàn tập
Em hóa trang chưa?)
Ta mở ngỏ trái tim
Những mối tình ương dở
Đóa hoa khóc
(Chim chóc chẳng bao giờ còn cất tiếng hót
Hay cứ cất tiếng hót
Hãy trồng lại giấc mơ, chứ em?)
Giọt nước mắt truyền ra mật ngôn tím
Những chiếc lá đi rong
Cắn miếng mưa
Ôi vì sao vì sao
Ta không thể nói với em về nụ hôn
Đã mất.
Bataan, June 23-89

 

 

XẨM CA


Qua mái hiên chiều, khói tranh tối
Quên, bãi dâu
Chèo, lênh đênh trôi
Ta áo manh hè phố giá buốt
Tro đãi bôi hồ nghi trên môi
Ta cải trang về cõi lá úa
Run mãi run thầm, trăng sông xanh
Nghe thản nhiên bờ bến khốn nỗi
Trông dõi khêu
Lửa mùa
Cũng đành
Ai hát ru rừng mắt dã thú
Ngây ngất mưa lời như chôn sâu
Tiếng chim khóc, ẩn lánh biệt xứ
Đã tím hơi chờ bao thiên thâu
Trong giấc ma muội gió bất ổn
Đang réo tên ngàn sao ban sơ
Ta thổi tắt tàn bấc hư hoặc
Nghe xẩm ca ngoài thinh không, mơ.

Please follow and like us: