Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

takahiro shimatsu /nhat

 

 

 

 

Bên ngoài hành lang của ngôi làng, nắng lên rực rỡ. Biên thấy những mùa hoa nở tràn lên sự vắng vẻ của núi đồi và thành phố. Người đang co cụm trong những cơn sốt nóng chảy và lạnh thấu xương. Những ngôi nhà run lên bần bật trong nắng, thành phố rung chuyển, mặt đất đang truyền đi những năng lượng hỗn độn. Ở bản ghi của tàng thư thinh không đang dày đặc những lời hấp hối, sám nguyện muộn màng của loài người. Có rất nhiều đôi mắt đang nhìn Biên, những tiếng cười nhạo hằng ngày giờ là một lặng im tím ngắt.

Cuộc kiến tạo sự sống trên trái đất ở chừng mực nào đó giống như một cơn mưa. Cơn mưa đổ xuống một ngày mùa xuân đầy hoa thơm và nắng đẹp. Cơn mưa ập xuống một ngày mùa thu trong xanh giả định. Lúc Biên còn nhỏ, mẹ thường hay đố Biên rằng cây cối có linh hồn không? Những tấm phên phết cứt trâu kia chúng có linh hồn không? Biên đã không trả lời mẹ là có hay không, nhưng từ dạo ấy, Biên thường xuyên quan sát và nói chuyện với cây cỏ nhiều hơn.

Vào một đêm mưa tháng tám, cây đu đủ ở bìa rừng chạy về trong giấc mơ của Biên mà nói rằng: Tôi bị ngã bởi một cơn gió chướng. Xung quanh tôi không có một cây lớn nào để tôi có thể nương tựa. Tôi có một bộ rễ vươn dài rộng khắp và sự chắt chiu đã đủ để cho quả ngọt. Tôi cần sự hỗ trợ của bạn. Hãy giúp tôi!

Sáng hôm sau, khi đến địa điểm mà cây đu đủ cầu cứu, Biên thấy được sự reo vui của từng chiếc lá tơi, thấy một dáng đứng cảm kích và biết ơn khi những trụ cây khác được làm để nâng đỡ thân hình cao lớn với chi chít trái non xanh vừa nhú ra dưới những bông hoa trắng thơm lừng kia. Thiên nhiên, cây cỏ luôn toả ra một năng lượng tương thích với tất cả đối tượng tác động lên nó. Có những người chỉ cần ngắt vài chiếc lá của cây cũng làm cho cây héo rũ tàn lụi, nhưng ngược lại, có người khi chạm tay vào một chiếc lá non thôi thì cả một vùng đất sẽ được phủ xanh bóng mát.

 

***

 

Đêm qua, dưới cơn mưa dài, Biên đã về nguồn khi vừa mới chợp mắt. Những tàng thư từ thinh không xếp ngay ngắn như một thư viện mở khổng lồ. Người về tới nguồn cũng chỉ nghe thấy và cảm nhận được những điều người ấy quan tâm và những điều thực sự tâm thức và trí huệ có thể tương thích khai mở được. Ở đây có thể lý giải vì sao cả Chúa, Phật hay thần linh đều không thể cứu được con người. Mỗi con người với ý thức giác ngộ và hành trì tu tập của mình trong đời sống sẽ tự cứu rỗi chính mình. Nguồn là những chân lý chung mà bất cứ ai cũng có thể thấu đạt bằng phương thức yêu thương muôn loài. Mỗi cá thể sống đều phải đi theo một quy luật sẵn có của vũ trụ. Và luật hấp dẫn, luật tập trung, luật cân bằng, luật trong ngoài, luật nhất quán đều bao hàm luật nhân quả trong đó.

Biên đưa tay chạm vào một cuốn sách có hình chiếc lá. Lập tức một giọng nói vang lên, giọng nói không có âm thanh mà là một xung truyền ngôn ngữ mà Biên cảm thấu được. Những rừng cây hiện ra mồn một từ lúc nguyên sơ, êm đềm, xanh ngắt, đầy tiếng động của sự sống xanh đến lúc những cái cây lần lượt ngã xuống, què quặt dắt dìu nhau đứng trên những mảnh đất lở lói, khô cằn. Tội trạng của con người được khắc họa bằng lửa, bằng những âm thanh cưa xẻ và bằng cả mùi thuốc nổ, thuốc mê.

Những buồng phổi người lỗ chỗ cháy đen, phồng rộp đang chất thành núi phía sau. Âm thanh tiếp theo là mùi của etanol và sự cháy. Nhiều người đã đến đây để kí thác những quả tim, lá phổi của mình với một im lặng sám nguyện. Họ đã bước ra khỏi giấc mơ nhưng không tìm thấy được đời thực của họ. Họ đã sống trong những đời thực của mình để tìm đường vào những giấc mơ chân mỹ nhất.

Thở là một phương thức sống duy nhất của loài người nhưng không ai để ý đến giá trị của hơi thở và không khí. Họ đã làm vẩn đục môi sinh và chạy trốn. Và bây giờ họ đã cùng đường. Họ đang cố gắng cất giấu tiếng nói của mình sau lớp khẩu trang.

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: