Sonnet Lời Phiền Trách Dễ Thương-FEDERICO GARCIA LORCA, NGU YÊN chuyển ngữ


Đừng để anh mất những sung sướng tuyệt vời
từ đôi mắt đẹp như tượng và giọng nói
nỗi cô đơn trào ra trong hơi thở em
chạm vào má anh mỗi đêm.
Trên bãi biển anh bắt đầu kinh sợ
thấy lo âu vì cây trụi lá cành
không hoa không nụ không đất sét
cho con trùn thất vọng trốn trong anh.
Nếu em là kho tàng bí mật
là thánh giá, là nỗi đau ướt lệ
anh xin làm chó cho em thành chủ nhân.
Đừng để anh mất những gì đã có
để điểm trang khi em là dòng sông
bằng cành lá mùa thu anh mê mẩn.

 

Soneto de La Dulce Queja


Tengo miedo a perder la maravilla
de tus ojos de estatua y el acento
que de noche me pone en la mejilla
la solitaria rosa de tu aliento.
Tengo pena de ser en esta orilla
tronco sin ramas; y lo que más siento
es no tener la flor, pulpa o arcilla,
para el gusano de mi sufrimiento.
Si tú eres el tesoro oculto mío,
si eres mi cruz y mi dolor mojado,
si soy el perro de tu señorío,
no me dejes perder lo que he ganado
y decora las aguas de tu río
con hojas de mi otoño enajenado.

 

 

Sonnet of The Sweet Complaint


Bản dịch của John K. Walsh & Francisco Aragon


Never let me lose the marvel
of your statue-like eyes, or the accent
the solitary rose of your breath
places on my cheek at night.
I am afraid of being, on this shore,
a branchless trunk, and what I most regret
is having no flower, pulp, or clay
for the worm of my despair.
If you are my hidden treasure,
if you are my cross, my dampened pain,
if I am a dog, and you alone my master,
never let me lose what I have gained,
and adorn the branches of your river
with leaves of my estranged Autumn.

 

Please follow and like us: