Ai làm con phải mồ côi, Viết cho ngày Vu Lan-VÂN PHI

Ai làm con phải mồ côi

 

con thèm giấc ngủ tròn nôi

ai mang con bỏ chợ trời thế gian

 

kiến vàng gánh gạo đầu non

nẩy lưng rơi hạt nhân gian xuống đời

 

mẹ mang con bỏ chợ trời

sương đông lảy động tơi bời bể dâu

 

mai này con biết tìm đâu

à ơi câu hát nát nhàu tuổi thơ

 

với tay chạm nỗi bơ vơ

hàng mi rong ướt thấm về khóe môi

 

ai làm con phải mồ côi

vành nôi ngơ ngác… lạc lời mẹ ru.

 

 

Viết cho ngày Vu Lan

 

con tự hỏi rằng mình đã lớn chưa

sao mỗi lần đi xa mẹ lại dặn dò trăm đủ thứ

con đã gần ba mươi tuổi rồi mà thói quen kia mẹ vẫn giữ

có khi con bực mình: mẹ đừng thế nữa mẹ ơi

 

khi ấy, mẹ chỉ cười

mà có lẽ trong lòng vẫy vùng bao nhiêu buồn tủi

chỉ giản đơn là quan tâm thôi đứa con ruột rà máu mủ

mà con nào đủ kiên nhẫn để lắng nghe

 

càng lớn lên, con càng thưa vắng những cuộc gọi về

có những khi bù khú với bạn bè mẹ gọi lại lơ không nghe máy

có khi xem những quan tâm của mẹ là điều phiền toái

con khác nào một đứa con hư

 

con, đã lớn thật rồi ư?

sao những điều bé nhỏ kia bao nhiêu năm vẫn không chịu hiểu

cứ quăng quật với đời áo cơm lầm bụi

quên mất đôi mắt mẹ ngóng con về đầy những vết chân chim

 

con vẫn thả mình theo những cuộc kiếm tìm

khi ngang dọc những vết thương đời mới trở về nhà xưa bên mẹ

mái ngói liêu xiêu, mẹ ơi mấy chiều dâu bể

đứa trẻ/ con soi bóng mình vào mắt mẹ

rưng rưng.

 

thời gian, những lát cắt buồn tênh

mái tóc mẹ đã bạc nhàu năm tháng

cùng bao nỗi lo cho con cho cháu

mà những đứa con có khi nào hiểu thấu mẹ ơi

 

có cuộc gọi về

bỗng chốc mồ côi…

 

Please follow and like us: