Bất chợt-KIỀU GIANG

 

 

Bất chợt trần gian, bất chợt địa đàng,

Em bất chợt… để lỡ làng ở lại,

Đường trần thế, cứ xa và rất vội,

Em đi qua, âm vang mãi cuộc người.

 

 

Bất chợt đêm mưa, thẩn thờ ngày nắng,

Nụ hoa vàng chết lặng giữa đêm sâu,

Tiếng chuông ngân, hương ngát nhiệm mầu,

Ta níu gọi bóng tinh cầu thổn thức.

 

 

Bất chợt văn chương, cháy bỏng nỗi niềm,

Những khoảnh khắc, trời sao đêm mở hội,

Rừng thao thức và dòng sông đứng đợi,

Thần thoại sẽ về từ vời vợi xa xăm?

 

 

Bất chợt tay thơm, xanh rêu rạo rực,

Lòng biển sâu, thao thức nỗi ngàn năm,

Có phải Em đau bên bờ vô thức,

Và vầng trăng mong trải gió Em nằm.

 

 

Bất chợt hoang vu, mây trắng hiện về,

Tay thượng đế có bộn bề ân huệ ?

Rừng cây thức, bỗng quen, rồi bỗng lạ,

Dáng Em qua, sao vũ trụ ngậm ngùi?

 

 

Mây với gió, xin một lần bất chợt,

Gió đưa mây về thuở trước hồng hoang,

Cho người biết thời gian là khoảng cách,

Bất chợt trăm năm, người chất ngất da thơm…

 

SG 06-12-2020

Please follow and like us: