Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Biên di chuyển dưới một cơn mưa ánh sáng dịu nhẹ. Những DNA hư hỏng đang được chữa lành trên mỗi bước chân. Tàng thư thinh không mở ra một ý niệm khác về hạnh phúc. Ý niệm hạnh phúc của sự dẫn đạt tự nhiên, nguyên thủy. Hạnh phúc là một trải nghiệm. Hạnh phúc không nằm ở những lời truyền dạy. Con người cần thực hành tinh tấn những đạo lý đúng đắn mới có thể kiến ngộ được chính mình. Chúng ta không thể có cái gọi là hạnh phúc thực sự thông qua trải nghiệm của người khác; không thể nếm trải khổ đau thực sự khi chỉ nghe người khác kể lại. Đây là lý do của mọi sự tồn tại. Mỗi sự tồn tại, bằng phương thức nào đó, mọi vật đều phải chịu trách nhiệm cho những thứ cấu thành nên chúng. Để đi đến tận cùng của sự sống, chúng ta phải trải qua nhiều cái chết khác nhau để biết rằng, tận cùng của cái chết là một sự sống khác; và sự sống ấy rực rỡ hơn hay tàn lụi hơn đều là điều chính tự mỗi người, mỗi giống loài lựa chọn lấy.

Những ụ mối sơ khai có đời sống trên đất. Cành lá mục là thức ăn của chúng. Chúng không xâm phạm đến những loài cây sống. Chúng nằm trong mắc xích quan trọng trong diễn trình của sự sống. Cho đến khi người ta dẫn dụ chúng bằng những cây thiếu tuổi và một môi trường ẩm ướt thuận lợi, thay vì ăn những cây gỗ mục trong rừng, chúng kéo nhau đến ăn hết những cột nhà của những người tạo điều kiện thuận lợi cho chúng. Tương tự, vi khuẩn, virut sinh khởi và tồn tại cũng theo cách dẫn dắt của con người. Chúng ta cũng đang tự biến mình thành những cây gỗ chết non và biến môi sinh thành điều kiện thuận lợi cho chúng phát triển. Vậy nên hãy thay đổi nếp sống, nâng cao ý thức của chúng con về môi sinh, hãy nuôi dưỡng tâm hồn mình bằng những thiện lương. Hãy yêu quý và tôn trọng muôn loài. Đó là cốt lõi của sự chữa lành.

Có hai cách để đi đến đích của những điều tốt đẹp. Cách thứ nhất: Ta đi trên con đường tốt đẹp và làm nên những điều tốt đẹp. Cách thứ hai: Ta đi trên con đường tốt đẹp và phá hoại nó. Ở cách thứ hai này, con đường sẽ đào thải bạn, sẽ tạo nên những gập ghềnh, chông gai để cảnh báo bạn. Nhưng nếu bạn vẫn tiếp tục với cách bạn muốn thì con đường sẽ hất bạn xuống hố để nó được chính là nó.

Theo quy luật tự nhiên, mọi phương tiện sẽ hư hỏng, lỗi thời nhưng nếu có sự cải biến phù hợp thì sẽ có sự vận hành mới tốt hơn, và ngược lại. Nên khi nhìn về thế giới lúc này, thông qua bản đồ Akashic, Biên thấy loài người đang dừng lại, đang bổ túc lại niềm tin, đang sửa chữa DNA,… Và tự nhiên đang chỉ ra rằng, khi con người dừng lại những tạo tác bất thiện của mình, thế giới sẽ bình yên hơn. Từ sự bình yên và sự phục hồi sức mạnh của tự nhiên sẽ dẫn đến sự phục hồi của chủng loài bên trong nó.

Con người chỉ biết than khóc, đau xót về nỗi thống khổ của chính mình. Họ gào thét, ca thán về những gì mình phải chịu đựng nhưng họ chưa bao giờ tự hỏi ai là người đã đem đến những nỗi đau đó?! Chính họ đã đem đến sự đau thương cho mình và muôn loài nhưng họ lại chỉ thấy những niềm riêng của họ. Họ đi cầu cứu tất thảy. Họ oán trách tất thảy. Họ chê bai và ngông cuồng vô độ. Họ có tiếng nói khác biệt nhưng họ lại cho mọi sự giao tiếp của thiên nhiên là khác biệt. Họ dùng ngôn ngữ của mình để thị uy mọi thứ, cho đến khi thấy được hình ảnh tàn lụi của tự nhiên, họ mới hiểu ra rằng sự phản kháng im lặng của tự nhiên mới là điều đáng sợ nhất.

Sau thời gian giãn cách toàn thế giới, con người băng bó vết thương cho nhau. Và tự nhiên cũng thầm lặng chữa lành cho nhau. Tầng ozon phục hồi sớm hơn so với dự kiến cải tạo của con người khoảng mười lăm năm. Tự nhiên là tấm gương phản chiếu trung thực nhất cho mọi hành động của loài người. Chúng ta đã dối trá quá nhiều, nói một đường làm một nẻo quá nhiều. Loài người đã bóp méo sự thật, đã thay đổi ý nghĩa của từ ngữ, của lời nói. Loài người đã gọi phá là xây; gọi đạp đổ là nâng đỡ; gọi tàn lụi là rực rỡ, vinh quang. Chính mỗi người là bác sĩ tốt nhất của mình. Cơ thể con người là một bộ máy hoàn hảo và thông minh nhất. Khi con người tự biết cách cứu lấy mình thì trái đất sẽ bình yên, tốt đẹp. Khi hiểu được mình, ta sẽ hiểu được người. Khi ta không tự dối mình, ta sẽ không tiếp nhận những lời nói dối của người nữa. Sự thật và đạo lý chính là sự cấu thành của một con người. Khi ta đi ra khỏi sự thật, khi ta gọi tên sai những điều là đạo lý, chúng ta là ác quỷ. Và đã bao lần mình nhầm tưởng rằng ác quỷ là thánh nhân rồi? Biên rùng mình lướt qua một khe sáng hẹp trên lối đi của tàng thư.

 

Trước lối rẽ vào những viễn cảnh của tương lai, có một cột ánh sáng biểu tượng của wifi mặt đất. Cột ánh sáng này sẽ cảm thụ xung tần tâm thức của từng linh thể. Khi còn chưa định hình được phương thức di chuyển và hướng đi của mình, trong Biên bỗng nẩy lên một màu xanh thẫm của lá cây và nước. Một cơn mưa rơi nhẹ và êm như bông gòn bay về trong gió. Màu của sự sống trong tâm thức ở linh giới nào cũng đẹp. Mùi thơm của cỏ hoa và cả phân gia súc khô đang toả ra từ những chiếc lò nhỏ nơi góc bếp mùa thu của người Tạng. Mùi của rạ rơm và nấm trên cánh đồng tháng mười, mùi của nắng đang chạy lướt trên mặt sóng đầy buổi sớm. Màu xanh và mùi hương gần gũi đã đẩy Biên bước qua lối đi vào tương lai của thế giới phục hồi.

Ở đây, đã có nhiều sự thay đổi so với thế giới hiện tại. Người và tự nhiên như vừa trải qua một cơn bão táp. Tóc người dài và xác xơ như lá cành sau bão. Những đôi mắt ba phần hoảng loạn, bảy phần buồn bã. Người ở giai đoạn đầu, Biên thấy họ đều ít nói. Họ nhìn người lạ, nhìn những cái cây như để so sánh và đo đạc độ chân thành rồi mới sang giai đoạn cảm thụ và tiếp nhận tín hiệu giao lưu. Ở thế giới này, nếu bản thân không có sự thiện lương, chân thành thì sẽ không có được mối quan hệ xã hội, kể cả loài vật, cây cối, nước, ánh sáng; thậm chí đến những phân tử oxi trong không khí cũng sẽ xa lánh họ. Thế giới mà Biên bước vào lúc này là một thế giới bình yên nội tại thực sự, sau những trải nghiệm và tổn thương. Con người, khi im lặng, vẫn ngân lên những giai điệu yêu thương thiện lành. Khi họ nói cười, khi họ hát những thanh âm ấy là chất liệu để chăm sóc cây cối và muôn loài.

 

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: