Biến khúc một sonnet-NGUYỄN VĨNH TUYỀN

Giữa đoạn đường quanh vào Tây Cốc
đâu đó khuỷu tay mé trái chiều
tôi tìm chi mãi nơi ngược dốc
thật xưa? Những sonnet’s nhãng quên…

Đâu như trăm năm trong khói sương
chiều buông! Vỡ vụn một lâu bền…
khép mắt. Mất thật rồi hư tưởng
vô lượng? Chuông chùa xa… Tây Long

Ta đã quá nhầm nên chót mong
Tây Cốc một sonnet không thực
khiến nửa khuya về sớm buồn lòng

Vô thức, một khắc giây ẩn ức
ngược chiều xa xuôi tiếc chi hoài
mốc giới. Ôi dà! Một Buổi mai…

Please follow and like us: