Bông hoa gạo mất ngủ-TRẦN QUỐC TOÀN

tranh trích từ  https://www.pinterest.com

 

 

 

 

 

 

 

Bóng tối, nghe như lũ chim trời đã mộng thấy những hạt lúa vùi đầu trong bão dông,

ô cửa thời tiết thâm quầng, phủ đầy gió, sương,

bên kia núi, là mặt trời ở một thế giới khác,

[thế giới của trí tưởng, tôi thở dài, chú tôi bảo, niềm im lặng tận cùng sẽ đưa ta thoát khỏi mọi khổ đau& phiền não]

nơi chú tôi đang chăm sóc lũ chim trời, cùng buổi chiều tháng ba, dòng nước có vẻ suy tư hơn,

thời gian co lại trong hốc cây, chú bảo tôi rong rêu cũng biết buồn đó cháu,

vũ trụ này như cái sân vuông, thời con nít tụ tập đá bóng,

thời chưa biết gì là đau thương hay huyễn mộng,

chú vuốt mái tóc bạc rồi lại nhớ ngôi làng phía đông,

nơi hạt lúa trời [chú kể là giống lúa trời nuôi, vì nó không cần chăm bón bởi tay người] lúa trời tháng ba trên non cao có con mèo ngủ rất lâu trong rừng, tôi mê về những khúc ca mà chú đã cho lũ chim trời gù rụ cả mùa hạ,

tháng ba năm nay có vẻ như người lính ngủ rất lâu trong rừng, tiếng chó ma tru tréo đâu đó phía đông làng

chuyện nghìn năm người di cư hay ẩn khuất những chuyện nghìn năm dấu vết những đền đài,

bầy cò bặt dạng, và tháp đền u linh, những nghìn năm lại hoang tàn,

có vẻ như nơi ta trú ngụ lại mang một khuôn mặt khác của rêu phong, của cát bụi.

và tôi đang học cách để chăm sóc lũ chim trời,

từ cách thức tồn tại mà chú tôi đã truyền lại,

khi đêm tháng ba,

bông hoa gạo mất ngủ dưới ngọn núi của những con chim đang ngủ mơ…

 

Please follow and like us: