Ngồi ngắm những vết thương-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

 

Đâu phải lần đầu tiên

Em tặng ta một vết trầm ngoạn mục…

 

Nhưng giống như lần đầu tiên

Ta vẫn luôn bị những vết xước khác

 

Vì thương người nên thơ

Vì thương người tuyệt vọng

Ta cúi đầu mặc niệm…

 

Đời ta,

Luôn học cách ngồi ở góc khuất

Luôn biết cô đơn…

 

Vị cà phê không làm ta đắng chát

Mà ta bâng khuâng

 

Nhưng có lẽ,

Do cô đơn lọt thỏm

Nên yêu người tuyệt vọng

Và tuyệt vọng là chiếc nhẫn bạc

Đeo vào ngón tay thiêng

 

Như con sâu

Ta vùng vằng lưới nhện

Gặm nhấm linh hồn giọt sương

 

Ôi những giọt sương,

Hay nước mắt lặng lẽ

Không rơi xuống

Mà biết bay lên để tan vào khoảng trống

 

Khi ta quay về

Là lúc tự mình

Ngồi ngắm những vết thương!

 

 

 

 

Please follow and like us: