Say, Gió-VÂN PHI

Say

 

ru chiều vào tối
nhấp ly chát chúa vực lòng
đường về trăm lối
say chiều té ngã hương đông

 

mấy bận bước chân mỏi tìm nơi trú mộng
gán linh hồn canh bạc trần ai
Diêm Vương thấy ta cũng ngao ngán thở dài
không muốn nhận một kẻ say trong từng hơi thở

ừ, dù ở địa đàng, địa ngục hay dương thế
ta vẫn cứ là ta sủi lở hình hài
men say nồng rỏ úa giọt phai
đôi tay vốc vực ngày trong xám gió…

chiều chiết tủy giăng tơ mềm lối nhỏ
con đường nào dẫn đến nhà em
ta theo hương đông bấu víu làn sương mềm
mấy vạt gió thốc ngược vào tim khốc rát

có nên gặp người không hay giả vờ đi lạc
ta say mà, sao nhớ ngõ người dưng?

 

 

Gió

 

có lẽ một ngày nào đó gió thôi bay
thôi ghẹo trêu môi em
thôi những tháng ngày cô đơn rong rủi

 

gió thôi gọi mùa đông về phố núi
ướp trắng sương vây

 

gió thôi dâng ngực đầy
niềm yêu ngây dại

thôi luyến tiếc những điều không bao giờ trở lại

khiến gió đau

 

gió ơi

ngược dòng sông Côn sóng vỗ chân cầu

ru em trùng trùng nhịp đập

có khi nào gió khóc

vì ai?

 

gió đón nắng từ mặt trời

ngàn năm ủ mộng

gió, gió gọi gì từ cánh sóng

mà gào xiết xô bờ

gió, gió gửi gì vào làn mắt

mà ta nhớ bâng quơ.

 

Please follow and like us: