Thần khúc-PHƯƠNG UY

 IV . ĐẾM NGƯỢC THỜI GIAN

 

Cô gần như bỏ hẳn Thần Khúc. Hằng ngày vào Facebook chỉ để viết những status tương tự nhau…day 1..day 2…day 3…day 365…

Cô lặng thầm đếm từng ngày cô xa hắn. Lặng thầm đi lễ vào mỗi tối thứ bảy. Lặng lẽ cầu nguyện mỗi đêm và lao vào học như điên, nhận thêm ca làm thêm ngoài giờ. Cô quay cuồng trong mớ công việc chỉ để khỏi nhớ quắt quay về hắn.

“ Tử Khôi à, em đã hứa với anh sẽ sống mạnh khỏe, vui vẻ, em sẽ cố làm được, bởi em tin một điều : Ngài đã ban anh cho em, em không tin Người có thể lấy lại và mang đi mất”

***

Một lần tình cờ bấm nhầm phím, máy cô khởi động đăng nhập vào  trang web game Thần Khúc. Bất chợt cô thấy nick Tokarin online. Cô gọi hắn, thấy trả lời lại:

– Cô là Tâm Như?

– Tử Khôi, là anh hả? anh hiện giờ ở đâu?

– Ngày mai gặp nhau có được không?

Tokarin đưa địa điểm cho cô rồi out.

Hôm sau, cô đến chỗ hẹn thật sớm. Chúa nghe thấu lời con sao?

Hắn đến, vẫn khuôn mặt như ngày nào nhưng sao tự nhiên gợn lên trong cô một cảm giác xa lạ.

Hắn nhìn quanh như tìm kiếm rồi mới bước về phía cô.

– Chào cô.

– Hơ…ngươi…?

– Xin lỗi, tôi là Nguyên Khôi, tôi là em trai song sinh của anh ấy. Hôm nay tôi gặp cô là vì cái này – Hắn đẩy về phía cô một cái hộp khá lớn – là của anh ấy. Tôi nghĩ có lẽ nên giao cho cô. Cô cứ về nhà rồi từ từ mà xem. Giờ thì chào cô.

 

Ôm cái hộp về nhà, cô mở ra xem, đó là cái laptop của Tokarin, vật này khá quen thuộc với cô, cô vẫn thường dùng để chơi game hay lướt web mỗi lúc đến nhà hắn. Cô mở máy. Trên desktop có một file “ Nhật kí cho tâm Như” . Cô mở ra, là những dòng nhật ký viết từ ngày hắn và cô xa nhau.

“ Day 1.

Anh biết là em sẽ rất buồn, rất hoảng loạn, đúng không? Nhưng anh không thể làm khác hơn được, những giây phút cuối cùng , anh không muốn em phải khổ sở chứng kiến. Đừng buồn anh. Hãy vui lên em nhé”

“ Day 2.

Hôm nay, anh về lại ngôi nhà cũ của mệ, anh muốn tìm lại hương vị của những ngày thơ bé. Phải chi lúc này có em ở bên thì hạnh phúc của anh sẽ toàn vẹn lắm. Nhưng anh không thể…”

“ Day 30

Hôm nay, anh phải nhập viện rồi, khối u đã lớn, nó bắt đầu chèn lên các mạch máu và dây thần kinh trong đầu anh. Nó mang đến cho anh những cơn đau đầu lúc nửa đêm về sáng. Nó làm anh thường xuyên choáng và bị ngất, anh phải giao nó cho bác sĩ thôi em yêu ạ”

“ Day 40

 

Hơn tuần nay chỉ nằm trên giường bệnh và không được ra khỏi phòng, anh buồn tưởng chết được, nhớ tiếng em cười quá. Anh muốn cầm điện thoại lên gọi cho em, chỉ một thao tác thôi, anh sẽ được nghe tiếng em cười nói. Nhưng anh không thể, làm vậy em càng khó quên anh. Mà anh thì lại muốn em mau quên anh đi. Anh luôn muốn em được vui vẻ, như ngày nào…”

“ Day 78

Anh hối hận ghê gớm rồi, mỗi lần vào facebook của em, thấy em buồn khổ như vậy,anh càng đau lòng thêm. Em không nói gì, nhưng cách đếm ngày của em làm anh đau nhói. Em biết không, nó cứ như tiếng tích tắc đồng hồ nuốt dần những thời gian còn lại của anh và phủ dày thêm nỗi đau lên tình yêu của hai đứa mình.

Hồi đó, anh thật ích kỷ, đã biết trước có ngày hôm nay mà còn cuốn em vào vòng xoáy của tình cảm này. Để giờ đây, em phải đau khổ như vậy. Ngày anh nhận được kết quả xét nghiệm, anh thật sự hoảng loạn, anh bỏ nhà, bỏ tất cả mà đi, không ai lo lắng hỏi han cho sự vắng mặt của anh, cả ba cả mẹ. Chỉ có em, sự quan tâm của em đã làm anh quay về. Anh đã ích kỷ khi nghĩ rằng em chính là món quà mà Ngài gởi đến cho anh trong những giây phút cuối đời. Anh vô tư tận hưởng những tháng này hạnh phúc bên em mà không chịu nghĩ rằng ngày kết thúc sẽ đến, khi ấy em sẽ đau khổ như thế nào. Anh đã không nghĩ cho em phải không? Anh thật ích kỷ.”

“ Day 100.

Hôm nay anh vừa ký giấy hiến tim cho em trai anh. Nó bị tim từ nhỏ, dạo này lại trở nặng rồi. Trái tim của anh sẽ mang lại cho nó cuộc sống tốt đẹp hơn. Biết đâu khi đập trong lồng ngực Nguyên Khôi, nó lại có dịp gần em, em nhỉ?…

Ông trời cắc cớ khi lại tạo ra hai đứa mà chẳng vẹn toàn. Chẳng phải ngay từ đầu chỉ sinh ra một đứa thôi, có hơn không?”

“ Day 110

Anh lại thấy vui vì hôm nay cả nhà anh được đoàn tụ, em ạ. Dù anh thấy được sự đau đớn trong mắt mẹ. Đôi mắt mà từ lâu anh tưởng là đã vô cảm. Anh thấy ba ôm mẹ khi mẹ khóc ngoài hành lang bệnh viện. Những âu yếm mà trong những ngày trước, anh đã thèm khát được nhìn thấy biết bao nhiêu…”

“ Day 120.

Dù không ai nói ra, dù bác sĩ động viên anh rất nhiều, nhưng anh vẫn biết được rằng anh chỉ còn những ngày có thể đếm được để viết cho em những dòng này. Tất cả tình yêu của anh, anh đã dành hết cho em đấy Tâm Như ạ, em hãy hứa với anh là phải luôn sống vui vẻ, mạnh kỏe nhé. Hãy siêng đọc kinh và cầu nguyện. Ngài sẽ cho tình yêu của anh mãi mãi bên em. Lúc này anh đang rất mệt, em à. Em nhớ là anh luôn yêu em…”

Cô ngồi lặng trước màn hình, nước mắt giàn dụa. Có gì đau đớn hơn khi một đêm mùa đông lạnh lẽo, nhận được tin người mà mình yêu nhất đã qua đời.

***

Điện thoại rung, cô cầm máy.

“ Tôi Nguyên Khôi đây, tôi đứng trước nhà cô, nhìn qua cửa sổ và thấy cô khóc. Tôi vào được chứ?”. Rồi không đợi cô trả lời. Nguyên Khôi tắt máy và bước qua ngõ, vào nhà.

– Cô không sao chứ? Anh ấy vẫn thường bảo tôi là anh ấy luôn muốn cô mỉm cười. Nhưng tôi nghĩ, hôm nay, cô cứ khóc đi, một lần này thôi, tựa vào vai tôi mà khóc. Còn tôi, thì tôi không khóc được nữa đâu.

Cô gục đầu vào vai Nguyên Khôi khóc và ngủ thiếp đi, rất lâu. Lúc tỉnh dậy, vẫn thấy hắn ngồi nguyên ở tư thế cũ, tay khẽ choàng ôm lấy cô. Bên ngoài, trời đã khuya.

– Cô tỉnh rồi à? Giờ cô kiếm gì ăn rồi ngủ tiếp đi.

– Giờ cũng khuya rồi,anh về bằng gì?

– Không phải lo cho tôi đâu, tôi gọi tài xế đến đón về được mà.

– Cô không sao chứ, tôi thật sự thấy không yên tâm cho cô.

– Anh về đi, khuya rồi, dù sao thì tôi cũng không chết đi được.

 

Nguyên Khôi đã đi từ lâu, phòng tối, không bật đèn chỉ có một điểm trắng sáng mờ từ màn hình chiếc máy tính xách tay của Tử Khôi trên bàn. Tay cô chạm lên từng phím, có những phím đã hơi mờ đi, phai lớp sơn phủ ngoài. Những ngón tay thơm mùi hoa sứ của Tử Khôi đã từng lướt trên đấy. Sự đụng chạm gợi lên trong cô một hơi ấm mơ hồ từ lâu đã mất.

Cô ngồi lặng, nghĩ về những đường thẳng chạy chéo trong không gian. Có những đường đã gặp nhau rồi cắt ngang qua nhau. Cô và Tử Khôi cũng đã gặp nhau, nhưng cô còn cuộc sống kéo dài phía trước. Còn Tử Khôi, anh đã đứng lại từ lúc gặp cô, và dừng lại mãi mãi ở tuồi hai mươi hai. Anh mãi mãi đứng lại đó và nhìn cô bước tiếp, nhìn Nguyên Khôi mang trái tim mà bước tiếp. Cô nhớ đến câu hỏi của Tokarin “ Nếu sau này…cô có đến với người ấy không?” Cô chưa trả lời được câu hỏi ấy cho Tokarin. Mà anh đã không còn được nghe nữa rồi.

Ngoài trời thì vẫn gió như thế. Rồi cô cũng phải sống, dù không có anh, nhưng vẫn phải sống tốt. Dù sao đã gặp được nhau là đã tốt rồi.

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: