Hoa Linh Lang-PHẠM HỮU HOÀNG

tranh Carlos Rodal/Mexico

 

 

 

 

 

Làng Nam Hạ có lò võ Lê Đường danh vang khắp chốn. Môn sinh thọ giáo
không lúc nào ngớt. Người sáng lập là võ sư Lê Đường. Cụ là người Đàng
Ngoài, từng giữ chức Tuần thủ trấn Kinh Bắc. Tính cụ thẳng thắn, chính trực,
không xu nịnh, luồn cúi, không hùa theo đám quan lại nhũng nhiễu dân lành nên
bị chúng coi như cái gai trước mắt, rình rập tìm cách nhổ đi. Để tránh tai vạ, cụ
dẫn gia quyến vào Đàng Trong lập nghiệp. Đất lành chim đậu, cụ dừng chân ở
Nam Hạ. Lúc này Nam Hạ còn là vùng đất hoang sơ. Cụ tập họp tráng đinh dạy
võ nghệ để phòng chống thảo khấu và thú dữ. Lò võ mở ra, nạn cướp bóc dần
được dẹp yên. Thú dữ không dám bén mảng tới. Người người vui vẻ chăm lo
việc mưu sinh, không còn nơm nớp lo sợ…
Bấy giờ trong làng có nàng Linh Lan, con gái ông Lục Nhân, một thương
nhân khá giả. Từ thưở nhỏ, Linh Lan thích cưỡi ngựa, tập tành võ nghệ. Nàng
thường hỏi cha những điển tích các nữ anh hùng trong sử sách, say sưa nghe cha
kể chuyện Hai Bà Trưng đánh đuổi Thái thú Tô Định và binh tướng nhà Đông
Hán, chuyện Bà Triệu cưỡi voi phá giặc Ngô… Ông Lục Nhân nói với mọi
người:
– Con bé tuy phận nữ nhi mà tính không khác gì nam tử. Chí của nó gửi ở
bốn phương. Mai sau có cơ hội, nó có thể làm được điều gì đó cho đời.
Năm mười bốn tuổi, Linh Lan nằng nặc xin cha dẫn đến lò võ Lê Đường thọ
giáo. Ông Lục Nhân ngần ngại, không muốn cho đứa con gái yêu theo nghề đao
kiếm. Ông lựa lời nhẹ nhàng khuyên giải, nhưng Linh Lan không đổi ý. Không
cách nào khác, ông đành sắm sửa lễ vật dẫn con đến lò võ xin cho Linh Lan bái
thầy nhập môn. Võ sư Lê Đường lúc đó đã ngoài tám mươi nhưng trông hãy còn
quắc thước. Cụ nhìn Linh Lan hồi lâu rồi hỏi:
– Sao con không yên phận chốn khuê phòng lo chuyện thêu thùa kim chỉ.
Việc gì phải khó nhọc học ngón nghề vốn dành cho sức vóc nam nhi?
Linh Lan nén nỗi e ngại đáp:
– Thưa thầy, học võ là để tu dưỡng, rèn luyện bản thân, trước là để giữ mình
khi gặp bất trắc, sau nữa có thể góp sức trừ hại cho nước, cho dân. Xưa nay đã
có những bậc nữ lưu hào kiệt lẫy lừng để người đời ngưỡng mộ. Con không dám
mơ ước được như thế nhưng trông vào đó con có thêm niềm tin để dấn bước vào
con đường đã chọn.
Võ sư Lê Đường cười ha hả, vuốt chòm râu bạc:
– Được lắm! Khẩu khí lắm! Ý con đã quyết như thế thì ta lòng nào mà không
thu nhận. Nhưng đây là con đường khổ ải, liệu con có bền chí mà theo đuổi đến

2

cùng không?
Gương mặt Linh Lan rạng rỡ. Nàng quả quyết:
– Con sẽ gắng sức tập luyện để không phụ sự chiếu cố của thầy.
Võ sư Lê Đường dạy nàng quyền thuật, kiếm pháp. Nàng khổ công luyện
tập. Nhiều khi mệt lả, khắp người đau như dần. Nhưng nàng cố sức chịu đựng,
không một lời than van. Sau bốn năm kiên trì khổ luyện, võ nghệ của nàng tiến
bộ vượt bậc, ngay cả những trai tráng nhập môn trước nàng cũng không bì kịp.
Riêng kiếm pháp của nàng đã đạt đến mức điêu luyện. Nàng sử dụng song kiếm.
Mỗi khi nàng múa kiếm, động tác ra vào khép mở mềm mại, thân pháp uyển
chuyển, nhanh nhẹn, đường kiếm loang loáng như thêu như dệt gấm hoa. Võ sư
Lê Đường hết sức hài lòng. Cụ còn ưu ái chỉ riêng cho Linh Lan những thế kiếm
gia truyền đã giúp cụ một thời vang danh khắp các trấn Đàng Ngoài. Một lần,
hai thầy trò đi dạo trong hoa viên, bỗng cụ ra hiệu cho Linh Lan dừng bước. Cụ
căn dặn:
– Con hãy khắc ghi lời ta. Trong giao đấu, không phải cứ trên tài là thắng.
Con phải chú ý đến tâm thế của mình. Lúc lòng con nhẹ nhõm, sáng trong, thì
đường gươm thanh thoát, biến hóa khôn lường. Lúc bừng bừng căm giận, vì
nghĩa trừ bạo thì đường gươm dữ dội, mạnh mẽ như sấm chớp vén mây bạt gió.
Còn khi con đang buồn bực, hay có tâm trạng nặng nề thì tay kiếm dễ bấn loạn,
lâm trận sẽ chuốc họa sát thân mà thôi.
Linh Lan cúi đầu bái tạ lời thầy dạy. Bấy giờ, nàng đã trở thành thiếu nữ
nhan sắc mặn mà. Nhiều chàng trai ngấp nghé, có người cậy mai mối. Nhưng
nàng đều từ chối. Vì những năm tháng học võ ở đây, nàng đã có lời hẹn ước với
Trần Quân. Chàng đã tận tình giúp đỡ Linh Lan từ buổi đầu chân ướt chân ráo.
Tình yêu ngày thêm nồng thắm. Trần Quân ở làng Nam Trung. Cha chàng là bộ
tướng dưới quyền quan Tuần phủ thành Quy Nhơn Nguyễn Khắc Tuyên. Năm
1773, thành bị thất thủ bởi khổ nhục kế của chúa Tây Sơn Nguyễn Nhạc, ông
trốn theo chúa Nguyễn rồi từ đó bặt vô âm tín. Trần Quân là học trò nhất của võ
sư Lê Đường. Hầu hết các môn võ nghệ cụ truyền dạy, chàng đều tinh thông.
Đêm hôm đó, xong buổi tập, như thường lệ, Trần Quân đưa Linh Lan về
nhà. Hai người bước sóng đôi trên con đường nhuốm vàng ánh trăng. Cả hai đi
vào lối mòn dọc bờ sông Nam Hạ. Lối đi quen thuộc bao lần đếm bước chân hai
người. Rồi cùng dừng lại dưới một khóm tre. Bóng tre lao xao. Gió từ mặt sông
bốc lên mát rượi. Gương mặt Trần Quân buồn rười rượi. Linh Lan lo lắng:
– Việc gì làm chàng phiền muộn như vậy?
Trần Quân thở dài:
– Ta phải từ biệt nàng ra đi. Điều này làm ta rất đau lòng nhưng không thể
khác được.
– Chàng đi đâu? Linh Lan ngạc nhiên hỏi.

3

– Phụ thân sai thuộc hạ bí mật mang thư về bảo ta phải theo người báo đền
ơn nước. Nhà ta mấy đời hưởng lộc Chúa. Giờ cơ đồ nhà Chúa nghiêng ngả, ta
phải có trách nhiệm gánh vác. Lần này ta đi biết ngày nào gặp lại nàng đây?
Sự việc bất ngờ đến mức Linh Lan bàng hoàng không nói nên lời. Giọng
nàng nghẹn ngào:
– Khi nào chàng lên đường?
Trần Quân đáp:
– Canh ba đêm nay. Chuyện lộ ra rất nguy hiểm nên ngay cả thầy ta cũng
không bái biệt. Đợi ta đi rồi nàng giúp ta thưa rõ mọi chuyện với thầy.
Nàng úp mặt vào ngực Trần Quân thổn thức. Vòng tay ôm lấy nàng, vuốt
nhẹ mái tóc bay lòa xòa, thoang thoảng mùi hương quen thuộc, rồi nâng cằm
Linh Lan lên, nhìn đôi mắt đẫm lệ của nàng, Trần Quân nói tiếp:
– Dù có phiêu bạt về nơi vô định nào, ta vẫn không quên nàng. Xin trời đất
chứng giám. Nàng hãy đợi ngày ta về nghe.
Linh Lan xúc động:
– Em hứa! Nhất định sẽ chờ đến ngày ấy.
Trần Quân rút chiếc khăn lau mấy giọt lệ trên bờ mắt nàng. Rồi dìu nàng
ngồi xuống vạt cỏ mềm. Chàng hôn nàng say đắm… Bóng hai người quấn vào
nhau… Chỉ còn nghe tiếng cá đớp móng trên mặt sông và tiếng hổn hển của hai
người làm xao động cả trăng đêm.

***

Tin Bùi Thị Xuân sắp ghé thăm làm cả võ đường xôn xao. Nữ tướng hiện là
trụ cột nhà Tây Sơn, tên tuổi được truyền tụng khắp nơi. Linh Lan háo hức
mong chờ vì nàng sắp nhìn tận mắt vị nữ tướng mà nàng ngưỡng mộ chứ không
phải là những gì trong tưởng tượng. Sáng hôm đó, võ đường trang hoàng lộng
lẫy. Cờ xí phấp phới từ sảnh đường ra tận ngoài cổng. Từ võ sĩ thiện nghệ đến
võ sinh mới nhập môn đều mặc võ phục chỉnh tề. Tiếng vó ngựa rộn ràng nghe
mỗi lúc một rõ. Một hồi trống vang lên. Bùi Thị Xuân bước vào sân. Theo sau là
các nữ binh. Nữ tướng khoác chiếc áo choàng đỏ thắm càng làm tăng thêm nét
kiều diễm trên gương mặt rạng rỡ uy nghi. Bùi Thị Xuân cười thân mật, gật đầu
chào mọi người. Võ sư Lê Đường bước ra cửa niềm nở:
– Thật là vinh dự cho võ đường chúng tôi được nữ tướng quá bước đến thăm.
Bùi Thị Xuân tiến lại thân mật đỡ lấy tay cụ:
– Được lão võ sư tiếp đón nồng hậu như thế này là vinh dự cho tôi lắm rồi,
thật vô cùng cảm kích.
Chủ và khách cùng vào sảnh đường. Cụ chỉ chiếc ghế bên hữu:
– Mời nữ tướng.

4

Bùi Thị Xuân ngồi yên vị. Võ sư Lê Đường ngồi chiếc ghế còn lại bên tả.
Các nữ binh theo Bùi Thị Xuân và các võ sĩ của võ đường đứng dưới thềm.
Chưa bao giờ Linh Lan thấy thầy vui như thế. Cụ và nữ tướng đàm đạo rất
tương đắc: chuyện thế thái nhân tình, chuyện võ nghệ…
Bùi Thị Xuân cùng võ sư Lê Đường bước tới chỗ các võ sĩ của võ đường.
Nữ tướng kêu gọi mọi người đầu quân dưới lá cờ đại nghĩa Tây Sơn. Giọng nữ
tướng nhỏ nhẹ, rõ ràng rất dễ nghe. Nói xong, nữ tướng đảo mắt nhìn qua một
lượt những hàng võ sĩ đang đứng im phăng phắc. Chợt thấy Linh Lan đứng hàng
đầu các võ sĩ, nữ tướng liền hỏi võ sư Lê Đường:
– Thưa lão võ sư, tài nghệ nàng ấy thế nào?
Võ sư Lê Đường đáp:
– Đó là một cao thủ của lò võ.
Bùi Thị Xuân tiến lại gần Linh Lan, niềm nở:
– Em tên gì?
– Dạ, Linh Lan. Nàng lí nhí đáp.
– Ta vâng lệnh chúa thượng lập đội nữ binh bảo vệ hoàng thành, giữ yên hậu
phương để đại quân chinh Nam phạt Bắc. Đội nữ binh rất cần những tay kiếm
như em. Linh Lan có bằng lòng gia nhập đội nữ binh của ta không?
Nàng luống cuống chưa biết phải trả lời sao. Được Bùi Thị Xuân quan tâm
đến là ân huệ không dễ gì có được trong đời. Cầm gươm theo nữ tướng là thỏa
chí của nàng. Nhưng nàng phải thưa với cha. Mẹ mất sớm, chỉ còn hai cha con
sớm hôm nương tựa. Liệu cha nàng có đồng ý không? Thấy nàng im lặng, Bùi
Thị Xuân tiếp:
– Em cứ nghĩ cho kĩ. Cửa quân ta luôn mở rộng để chờ đón em.
Võ sư Lê Đường mở tiệc trọng thể thết đãi khách. Tiệc xong, Bùi Thị Xuân
từ tạ ra về. Nhiều võ sĩ võ đường hưởng ứng xin theo. Linh Lan về nhà thỏ thẻ
thưa chuyện với cha. Nghe xong, ông Lục Nhân bảo:
– Cha thật lòng không muốn con đi. Nhưng con đã không muốn như lũ chim
sâu líu lo quẩn quanh bên hàng giậu thì cha cũng không ép. Thôi thì hãy đi mà
thực hiện chí hướng của con.
Linh Lan ôm lấy cha mà khóc. Ông Lục Nhân chuẩn bị hành trang cho Linh
Lan lên đường.

***

Linh Lan tìm đến trại quân Bùi Thị Xuân. Nữ tướng dẫn nàng vào trong
trướng, đặt ghế ngồi bên cạnh, nắm tay nàng, ân cần hỏi han. Linh Lan cảm
động rơi nước mắt. Hôm sau, ra sân tập, Bùi Thị Xuân và mấy trăm nữ binh
xem Linh Lan múa song kiếm. Bài kiếm kết thúc. Các nữ binh vỗ tay trầm trồ
khen ngợi. Bùi Thị Xuân tỏ ý hài lòng. Linh Lan dần được Bùi Thị Xuân yêu

5

mến, đối xử thân tình như ruột thịt. Khi nữ tướng có việc phải đi kinh lí , Linh
Lan luôn theo hầu bên cạnh. Bùi Thị Xuân truyền cho nàng bài Song phượng
kiếm do chính nữ tướng sáng tạo ra. Luyện được bài kiếm đó, song kiếm của
Linh Lan càng thêm lợi hại. Trong đội nữ binh không ai xứng là đối thủ của
nàng.

***

Một hôm, Bùi Thị Xuân gọi nàng vào phòng riêng bảo:
– Ta có việc giao cho em. Việc này rất hệ trọng. Em có sẵn sàng không?
Linh Lan cung kính đáp:
– Thực hiện nhiệm vụ chủ tướng giao phó là phận sự của em. Ân tình của
chủ tướng đối với em sâu rộng như biển cả, dù có nát thân cũng chưa báo đáp
được. Xin cứ sai bảo.
Bùi Thị Xuân bước lại gần vỗ vai Linh Lan:
– Quả không phụ lòng mong đợi của ta. Tin tức báo về cho biết có kẻ hoạt
động lén lút, quấy rối hậu phương, gieo mầm phản loạn. Địa bàn hắn hoạt động
là ở tam Nam: Nam Hạ, Nam Trung, Nam Thượng và một số vùng lân cận ven
kinh thành. Hắn thông thuộc địa bàn, thoắt ẩn thoắt hiện, võ nghệ lại rất cao
cường. Quan quân mấy lần vây bắt nhưng không được. Em là người ở đấy tất
nắm vững địa bàn, thông thuộc những đường ngang lối tắt. Chỉ có em mới gỡ
được mối lo này. Nếu không diệt trừ hắn được, đây sẽ là mối nguy lớn về sau.
Giọng Linh Lan rắn rỏi:
– Xin chủ tướng cứ yên lòng. Em sẽ bắt hắn về trị tội.
Vị nữ tướng dịu giọng:
– Ta tin cậy ở em. Nhưng hắn chẳng phải tay vừa, cần phải bảo trọng đấy!

***

Linh Lan dẫn một tốp nữ binh cải trang thành thương khách về tới Nam Hạ
lúc đầu canh hai, nàng bí mật dẫn tốp nữ binh ra mai phục ở con đường mòn
phía sau làng. Con đường này đi ra bến sông. Bên kia sông là địa phận làng Nam
Trung. Hai bên đường cây cối um tùm rất dễ ẩn thân. Nàng nhận định kẻ kia
vào Nam Hạ, qua Nam Trung rồi lên Nam Thượng chắc chắn sẽ chọn con đường
này. Quả nhiên, cuối canh ba, có tiếng chân người… Dưới ánh trăng vằng vặc,
xuất hiện ba cái bóng… Nhanh như cắt, Linh Lan rút song kiếm bước ra đón đầu,
miệng thét lớn:
– Đứng lại!
Sau lưng nàng, tốp nữ binh lăm lăm tay gươm. Bọn kia sau giây phút bất
ngờ liền vội rút kiếm ra. Cả ba đều bịt mặt bằng khăn đen. Linh Lan gằn giọng:
– Bỏ kiếm xuống! Đầu hàng sẽ được toàn mạng. Các người không thoát
được đâu.

6

Không nói không rằng, kẻ đứng giữa ra hiệu, hai tên đồng bọn xông lên
đánh. Tốp nữ binh vây lại. Biết đây là kẻ cần tìm, nàng vung song kiếm áp vào
chém. Hắn đưa kiếm lên đỡ. Lưỡi kiếm chạm nhau chan chát. Đường kiếm hắn
đầy uy lực. Đánh được mấy hiệp, Linh Lan nhận ra kiếm pháp của hắn rất quen.
Kiếm pháp ấy là của lò võ Lê Đường. Đánh thêm một hồi nữa, bất ngờ, kẻ kia
thu kiếm bỏ chạy. Linh Lan đuổi theo và bắt kịp hắn. Cả hai đối mặt nhau. Kẻ
kia tháo tấm khăn bịt mặt ra…
– Nàng không nhận ra ta ư?
Linh Lan sững sờ:
– Trời ơi! Là… chàng sao?
– Ta đã trở về đây!
Trần Quân chầm chậm bước tới. Linh Lan đưa mũi kiếm về phía trước:
– Chàng đừng tới gần em!
Trần Quân khựng người:
– Nàng sao thế? Đã quên lời hứa ngày trước rồi à?
– Em không quên. Nhưng bây giờ chàng đừng nhắc chuyện cũ nữa.
– Làm sao ta không nhắc cho được? Ta về đây chính là để gặp nàng cho thỏa
lòng mong nhớ. Nàng nỡ lòng nào đối xử với ta như thế.
Linh Lan lắc đầu:
– Chúng ta ai có chủ nấy. Em phải làm nhiệm vụ của mình.
– Nàng quyết đoạn tuyệt tình xưa?
– Đó là lời hứa của em với chủ tướng. Mong chàng hiểu cho em.
Linh Lan xông tới. Kiếm lại chạm vào nhau. Đường gươm nàng tự nhiên
không còn linh hoạt nữa. Bất ngờ, Trần Quân đảo người đánh một thế kiếm
hiểm. Đỡ được đường kiếm, nàng thất thế loạng choạng lùi lại mấy bước. Linh
Lan vội đưa song kiếm về thế thủ. Sao lạ vậy? Chợt lời thầy dạy trong hoa viên
hôm nào vang lên bên tai… Linh Lan định thần trở lại rồi ngẩng đầu lên quan
sát… Trần Quân đâu rồi? Chỉ có những bóng cây đẫm ánh trăng im lìm… Các nữ
binh vừa chạy tới. Một nữ binh kêu lên: “Hắn thoát rồi sao?”. Linh Lan gật đầu.
Nàng hỏi:
– Hai tên kia thế nào?
– Trói cả rồi.
– Các em giỏi lắm! Hãy giải chúng về trước cho chủ tướng xét hỏi. Thưa với
người, ta ở lại làm xong nhiệm vụ rồi sẽ về sau.
***

Mấy hôm liền Linh Lan cố truy tìm nhưng Trần Quân vẫn vắng bặt như
bóng chim tăm cá. Nàng linh cảm Trần Quân chỉ ở quanh quẩn đâu đấy. Linh

7

Lan e ngại nếu đối mặt với chàng lần nữa thì phải xử sự như thế nào đây? Nàng
sợ lại yếu lòng để rối loạn đường gươm như vừa rồi. Bởi thật tình nàng không
quên được Trần Quân. Nàng luôn nhớ những kỷ niệm ăm ắp ngọt ngào giữa hai
người; nhớ lúc kề cận bên nhau trong những ngày tháng luyện võ ở nhà thầy;
nhớ giây phút say đắm trao thân trong đêm trăng bên bờ sông Nam Hạ… Nhưng
giờ chàng đã ở bên kia chiến tuyến, trở thành kẻ thù không đội trời chung. Làm
sao có thể cùng nhau kết tóc se tơ được? Bởi tình yêu ấy không làm nàng quên
được ơn tri ngộ với chủ tướng Bùi Thị Xuân, cách đối đãi nghĩa tình của chủ
tướng với nàng. Rồi lời hứa danh dự của nàng trước lúc lên đường thực hiện
nhiệm vụ. Và càng không thể khiến nàng phải đi ngược lại con đường chiến đấu
dưới lá cờ đại nghĩa vì nước vì dân. Con đường mà nàng và bao nhiêu nghĩa sỹ
đang dấn bước và sẵn sàng chết chẳng tiếc thân… Càng nghĩ, nàng càng thấy trớ
trêu, tình riêng và nghĩa lớn đôi đường cách biệt. Sự trớ trêu ấy cứ dằn vặt trong
lòng nàng không sao dứt bỏ được…
Trần Quân cũng có nỗi khổ vò xé tâm can. Sau hôm tình cờ gặp Linh Lan,
phải so gươm với nàng, chàng bần thần đứng ngồi không yên. Thực hiện sứ
mạng của phụ thân, lưỡi gươm chàng đã vấy máu biết bao người, trong đó
không ít những đồng môn ở lò võ Lê Đường. Giờ lại phải đương đầu với Linh
Lan. Còn gì đau đớn hơn nữa khi phải chống lại những người gần gũi thương
yêu nhất của mình. Nhiều lần chàng tự hỏi. Sao mình trở nên đơn độc ngay trên
mảnh đất quê hương? Sao mình bị mọi người ghẻ lạnh, bị truy đuổi, sống lẩn lút
như kẻ làm điều ám muội. Điều gì đã đưa đẩy mình đến cảnh ngộ này? Cơn lốc
nào cuốn mình vào vực xoáy hun hút không còn quay đầu lại được? Quyền lực
ư? Danh vọng ư? Trung hiếu ư? Trần Quân ngẫm nghĩ chua chát. Chỉ vì cái bã
vinh hoa, phù phiếm đó mà chàng bao phen vào sinh ra tử, để rồi giờ đây trở
thành kẻ bị mê hoặc, lạc lối giữa cõi hư ảo, phù du…

***

Chiều hôm đó, Linh Lan bất ngờ nhận được thư Trần Quân hẹn gặp trên bờ
sông Nam Hạ, nơi Trần Quân từ biệt nàng ra đi. Trăng lên. Đến giờ hẹn, không
chần chừ, Linh Lan giắt song kiếm vào người rồi đi ngay. Nàng ra tới nơi thì
thấy Trần Quân chờ sẵn từ lúc nào. Trần Quân lên tiếng:
– Ta biết có nói gì đi nữa cũng vô ích mà thôi, vì không thể lấp được hố sâu
ngăn cách giữa hai ta. Nhưng dù đời này mình không được sum họp, nàng cũng
phải biết rằng, tình yêu của nàng chính là thứ quí giá nhất mà ta từng có được
trong đời. Nhưng tiếc rằng năm xưa ta đã đánh mất thứ quí giá đó khi từ biệt
nàng ngay tại bờ sông này.
– Đó là số phận nghiệt ngã mà đời này em phải chịu. Cũng đành chấp nhận
chứ biết làm sao!
Linh Lan rút song kiếm ra. Giọng Trần Quân buồn rầu:
– Ta với nàng nhất định phải một mất một còn sao?

8

– Em phải làm bổn phận của mình! Tình nghĩa với chàng, đợi đến kiếp sau,
em trọn đời báo đáp.
Linh Lan vung gươm xông tới. Trần Quân rút gươm chống đỡ. Được vài
hiệp, bằng một tuyệt kỹ, nàng áp sát, lưỡi kiếm nhanh như chớp xuyên qua
người Trần Quân. Sao chàng lại buông xuôi hứng trọn nhát đâm? Trần Quân ôm
ngực từ từ khuỵu xuống. Linh Lan vội thả chuôi gươm đỡ lấy người chàng….
Nàng nhìn vào mắt Trần Quân… Mắt chàng tối dần nhưng vẫn ánh lên vẻ dịu
dàng thắm thiết yêu thương khi bắt gặp cái nhìn của nàng. Ánh mắt của đêm
chia tay trên bờ sông năm nào… Nàng lững thững lê bước đến gần mép nước, rồi
ngồi bệt xuống. Gương mặt nàng đanh lại, nhìn đăm đăm dòng nước dập dờn
trôi mặc cho sương đêm rơi ướt cả áo…
***

Sau cái chết của Trần Quân, Linh Lan như con người khác. Tâm trí nàng dồn
hết cho công việc, dốc lòng phò tá Bùi Thị Xuân, không màng nguy hiểm, xông
pha trận mạc lập được nhiều công trạng. Nhưng lúc rỗi việc quân, nàng tìm nơi
vắng vẻ ngồi trầm ngâm một mình, nét mặt đăm chiêu đắm chìm theo dòng suy
nghĩ miên man… Cho đến một hôm, nàng bị trọng thương trong một trận giao
tranh ác liệt, biết mình không qua khỏi, nàng cố nén đau đớn, lẳng lặng lên ngựa
phi về Nam Hạ. Không biết nàng đã đi qua bao dặm đường, khi về tới vạt cỏ
trên bờ sông, chỗ Trần Quân lìa đời thì con chiến mã đã kiệt sức. Còn nàng, tay
cầm chặt dây cương, đầu gục xuống bờm ngựa. Linh Lan gượng chút sức tàn,
bước xuống ngựa. Nàng ôm vết thương lảo đảo đi được vài bước nhưng dường
như đã quá sức chịu đựng, ngã nhào xuống… Máu ướt cả chiến bào, rỏ từng giọt
xuống mặt cỏ. Nàng lịm dần rồi nhắm mắt xuôi tay. Bấy giờ đã quá nửa đêm,
trăng lấp lóa giữa trời. Dưới trăng, khói sương bàng bạc…
Ít lâu sau, từ chỗ vạt cỏ thấm máu Linh Lan bỗng mọc lên một loài hoa lạ.
Những đóa hoa phơi phới vươn lên khỏi đầu ngọn cỏ. Nhụy hoa màu tím thẫm,
mỗi đóa có hai cánh trắng muốt xòe ra trông mượt như nhung, tỏa hương dìu
dịu. Dáng hoa mảnh mai nhưng lại dẻo dai, chịu đựng được gió mưa. Hoa tươi
tốt sinh sôi nảy nở dần kín cả vạt sông. Dân làng Nam Hạ lấy làm lạ vì chưa ai
từng thấy kỳ hoa ấy bao giờ. Họ cho rằng đây là sự hóa thân của Linh Lan để
được mãi mãi bên cạnh người yêu. Họ yêu mến, nâng niu lấy tên nàng đặt cho
hoa và bảo nhau rằng đây là phẩm vật của trời đất ban tặng. Và cũng từ đó, ở
Nam Hạ, chuyện về hoa Linh lan, một loài hoa mang tên người con gái mà cuộc
đời và võ nghiệp đã làm rạng danh cho làng được lưu truyền đẹp như một huyền
thoại không thể mờ phai.

 

Please follow and like us: