Luc bát ĐẶNG VƯƠNG HƯNG

tranh Jon Serl [Mỹ, 1894-1993]

 

 

 

 

ĐƯỜNG RỪNG


Lạ lùng chưa những đường rừng
Đi một bước cũng trập trùng núi non
Dấu chân mài đá núi mòn
Đá thì vẫn thế, núi còn nguyên đâu!
Một cây cũng bắc nên cầu
Đèo cao, dốc đứng, suối sâu… coi thường
Chẳng cần cột số chỉ đường
Vẫn ngang dọc khắp bốn phương theo người…
Giữa rừng, dù một mình thôi
Cũng không lo sẽ là người cô đơn
Tiếng chim san sẻ vui buồn
Khát thì uống nước suối nguồn mát trong
Quả rừng – đỡ lúc đói lòng
Hương rừng – vơi nỗi nhớ mong quê nhà
Nhìn thì gần, đi thì xa
Quanh co lắm khúc như là ú tim…
Lạc rừng – tiếng hú đi tìm
Xem cây đoán suối, nghe chim đoán người
Nhìn sao biết được phương trời
Ngắm trăng thì biết mai rồi nắng, mưa…
Bạt ngàn rừng rậm, rừng thưa
Người đi đánh giặc như vừa bước ra
Bao nhiêu rừng trẻ, rừng già
Dấu chân người lính đã qua một thời…
Đường rừng – Thương lắm bạn ơi!
Ở thành phố chẳng xa vời núi non
Những khi nườm nượp xe bon
Bâng khuâng lại nhớ những con đường rừng

 

 

TRĂNG


I.
Xa nhau khuyết mảnh trăng tròn
Hay thương nhớ để gày mòn vầng trăng.


II.
Đợi chờ đầy tháng, đầy năm
Em nguyên vẹn một trăng rằm trong anh…

Please follow and like us: