Nợ-NGUYỄN VĨNH TUYỀN

Hôm về lại Xóm Đê/ rồi vội ra Đồng Đế
đứng bên bờ Ngòi cũ/ man mác nỗi niềm xưa…
*
Ngày nắng ráo xế trưa/ sao mưa rào tâm thế?
bờ vực chỗ nào nhỉ/ thửa ruộng…
lối
đi?,
…về
…Rời quê ra phố ở/ ôi! Dòng nước
tuổi
thơ
trong mơ, tưởng còn mãi/ khuất lấp
chốn nào đây
Tháng năm dằng dặc chảy/ xiết trôi
theo đường dài
bước dồn…
bước đi mãi/dòng ngòi,
dòng sông xa…
**
Ta về từ xứ lạ/ trăm món nợ quê nhà
bờ tre – Xóm Đê cũ/ bậc gạch?
bến nước xưa
Đình Hồ – một chiều mưa/ con đò,
Bến Điếm cũ
gọng vó không còn nữa/ gốc gạo ấy?
đây ư…
Dặng duối? Ôi hình như…
Cùng Em về quá vãng
Tôi đi giũa xóm làng/ day dứt nợ vàng khối
vàng nặng?
bằng phận tôi/ cuối đời?
SAO TRẢ NỔI ?
Tôi ơi,
Một Góc NGỒI !
Please follow and like us: