Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Biên nhận thấy một điều là thiên nhiên luôn tươi mới trong sự nguyên thủy và luôn nguyên nguyên trong sự tươi mới. Chẳng phải Biên đang bước trên những con đường của nhiều thế kỷ trước hay sao? Những con đường đất yên hoà, xanh rợp bóng cây. Những dòng sông đầy vắt mình qua một cuộc hạnh ngộ êm đềm. Con người qua bao cuộc đổi thay chẳng phải để tìm về cội nguồn bình yên của mình hay sao? Tâm của mỗi người là một mảnh đất nhỏ trong sự rộng lớn của vũ trụ. Chúng ta hãy giữ gìn và vun xới chúng. Hãy biến từng mảnh đất nhỏ ấy thành một khu vườn. Hãy giữ những ngày tháng êm đềm thành những khoảng trời của kí ức và tương lai, nơi mà cho dù hữu hình hay vô hình, chúng vẫn ghi dấu và hiện hữu. Đừng bỏ qua một giây khắc nào khi tâm của bạn bắt đầu biết sự tồn tại tốt đẹp của nó. Hãy luôn quán chiếu, nhẫn nại với mọi khó khăn để khiến chúng ngày một tốt đẹp hơn. Khi chúng ta hạnh phúc, khi chúng ta bước tới, hãy chắc chắn một điều rằng không ai bị bỏ lại phía sau.

Chuông đồng hồ vừa điểm sang ngày mới, những bước chân về ngày mai của mỗi người vẫn theo một nhịp điệu, cách thức nào đó băng qua mọi giấc ngủ. Điều khủng khiếp nhất là một sớm mai thức dậy chúng ta sẽ không còn nhìn thấy những điều thân quen dễ chịu nữa, không còn thấy sự phát triển bình thường của muôn loài nữa mà là thấy được sự lụi tàn trong rực rỡ giả dối. Chúng ta vẫn luôn nhìn thấy nhau trong sự ám thị ở những kiếp xa xưa nào đó. Chúng ta vẫn nhớ mọi thứ tuần tự bằng tất cả cảm xúc và trải nghiệm của trí huệ. Và sự nuối tiếc nhất không nằm ở ngày ta nhắm mắt xuôi tay mà nằm ở hiện tại, rằng ta đã sống để rồi tiếc nuối quá nhiều! Những kiếp sống tiếp theo sẽ giới nghiêm bạn bằng chính bạn, sẽ giới nghiêm mọi sám hối thường tình bằng cách thay đổi. Chúng ta sẽ chẳng thể nào trở lại để sửa sai, chỉ có những tiếp nối để nhận lấy bi quả và lạc quả. Chỉ có vậy thôi.

Những bản ghi ở tàng thư này đa số đều ngắn gọn như vậy. Mọi thông tin đều bọc trong một tín hiệu yêu thương. Và cuối mỗi bản đều có nhắc nhở rằng “Không có điều vĩ đại nào nằm ngoài tình yêu thương!”. Và mỗi giây khắc lướt qua những thông điệp ấy, Biên hiểu được rằng biên độ trái tim của con người cũng chính là biên giới của đất nước, cỏ cây, muôn loài trên vũ trụ. Nó là một thể thống nhất không tách rời. Rất nhiều âm thanh báo thức đang tìm cách phát đi. Rất nhiều âm thanh đã nén mình lại thành một cơn bão có màu sắc lạ. Rất nhiều âm thanh không đi được hết vòng đời của mình đã tạo thành những cơn sấm sét, những cú nổ thất thường. Tất cả mọi thứ con người hiểu biết và chưa hiểu biết đều cấu thành từ một nguyên bản giống nhau. Mọi thứ khi đã được cấu thành thì vẫn chỉ là một dạng hình thức tồn tại của nguyên bản ấy mà thôi. Tất cả đều đi theo một quy luật của chính nó. Đó là quy luật của vũ trụ. Vì lẽ đó, những bản ghi từ tàng thư thinh không này thực chất sẵn có trong mỗi cá thể, nằm ở mọi khoảng không gian, thời gian mà ta muốn chiêm hiểu về nó.

Chuông đồng hồ đã điểm, và sẽ luôn có những bắt đầu dưới cái tên dừng lại. Cách gọi tên này sẽ xác định vị trí con đường bạn đang đi, ý nghĩa việc bạn đang làm và những gì bạn đang suy nghĩ. Một người không thể thay đổi thế giới nhưng nhìn vào thế giới họ có thể cải quy được chính mình. Nên Biên đã chọn cách sống yêu thương, được hợp tác và tương trợ bởi yêu thương. Và Biên chọn cách bước ra khỏi tàng thư ấy để bắt đầu một hành trình tương trợ, lan toả yêu thương ở nơi thế giới đang cần, khi trái tim đã nới giãn biên độ ra ngoài một giấc mơ thường nhật.

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: