Trà thiền, Tình nhân ơi-TRẦN HẠ VI

TRÀ THIỀN

Những khi lòng sóng gió
Là thường có thơ hay
Bình yên tìm đâu thấy
Giấc mơ chông chênh đầy

Những khi lòng sóng gió
Người nào phải cỏ cây
Rèm mi vương ngấn lệ
Trái tim nào đu dây

Người không màng cuộc thế
Quẩn quanh chuyện tình yêu
Tâm trạng nhiều lên xuống
Cùng sướt mướt trong chiều

Những khi lòng sóng gió
Nghe thuyết giảng, lời hay
Chén trà thiền ấp ủ
Ngọt, chát, nồng. Hay say?

 

 

TÌNH NHÂN ƠI

Tình nhân ơi, gọi em đi
Tên em trên môi anh dòng ngọt ngào chảy mật
Ta rúc vào nhau
cơn cuồng si hổn hển ngắn dài
quên áo cơm đời chật vật

Em nhớ anh
cồn cào cội nguồn thúc thôi triền khao khát
Em mong anh
mơ lắm một bàn tay!

Yêu em đi
ngoài kia ngày vẫn là ngày
Đêm vẫn là đêm, chỉ chúng mình là bỏng rát
Cuộn trào trong từng cơn khát
Khát anh khát em
quằn quại đam mê khát tình…

Tình nhân ơi
sao anh cứ làm thinh?
Nghĩ gì bên bờ môi căng mọng ngụm tươi non mời gọi
Mưa nguồn lũ xối
Úp mặt em cười sau nhàu gối chăn hoan

Mưa xuân lất phất tưới nụ hoa xoan
Ú ớ hoan mê những lời vô nghĩa
Nuốt lấy nhau kệ tiếng đời mai mỉa
Nguyên thủy hồng hoang tràn về…
sự sống mới mới lại sinh sôi

Tình nhân ơi,
lại nhớ anh rồi….

Please follow and like us: