Cam Ranh tháng tư năm ấy-VŨ TRỌNG QUANG

Nơi nhận Texas
Cái phao ký ức thị xã bồng bềnh trôi
gió bán đảo lùa vào tơ tóc em đáy hồn trỗi dậy
chuông Linh Sơn Tự vang hồn núi
bếp lửa quán xưa nồng nhiệt
lửa nơi tôi ôm ghì tuổi em
thao thức trong hơi thở em đã từng
quyện vào nhau cộng hưởng
thảng thốt đừng… anh đừng đừng.. anh tỉnh táo
cái đẩy tay bên dưới tích tắc
nụ hoa khôi không sẳn sàng hé nở
đêm đầu tiên đêm cuối…
Từ buổi mai An Nhơn chạm mặt giữa đêm Ba Ngòi quấn chặt
chiều Sài Gòn dự báo ngày mưa lớn
con đường nào hai ta lạc mất nhau
bảo mang cánh chim bay biền biệt
bảo mang đôi môi bốn mươi mùa tinh khiết
bây giờ mắt pha màu biển…
Nhớ lang thang vườn bách thú
tấm ảnh chung đôi nụ cười rơi xanh bờ cỏ
thèm như uyên ương dã nhân nép tựa vào nhau
nhớ khủng khiếp tay trong tay…
Trở lại ngôi nhà của em không còn em
mường tượng tháng tư in dấu chân thoát chạy
gọi tên câm nén
đợi từ không hẹn hoàng hôn thế kỷ…
(Một chút Ái tình diễm lệ)
Please follow and like us: