Cuộc chơi-NGUYỄN THANH HIỆN

Hình ảnh trích từ https://www.pinterest.com

 

 

 

 

 

Hãy đến , hãy đến [đó] ! Bây giờ là lúc để cho con tàu đi về nơi hợp dòng vĩ đại đó/ Nơi dòng sông thương yêu gặp biển cả tôn kính/Come, come! Now is the time to set sail towards that great confluence, where the river of love meets the sea of worship/RABINDRANATH TAGOR/THE HOME AND THE WORLD/ NHÀ VÀ THẾ GIỚI 

 

 

 

 

tôi hăm hở cột ngựa ở ven đường, và đằng phía cuộc chơi: những trống, phách, những cờ hoa, những lời chúc tụng, mùa thu đã phái đến đó các loài hoa sắp tàn, lũ bướm mệt mỏi, và gương mặt nhàu nát của những năm tháng dày đặc nổi buồn, và những khúc sử đầy xác chết và nỗi hàm oan, đám ca công đã trải qua những năm tháng đã quá cũ, ca hát, và ca hát, giờ đây cứ rũ xuống như thể lũ chim sắp chết, bọn họ tụm năm tụm bảy bài bạc, làm tình, hay uống rượu và nguyển rủa các thứ thể chế chính trị cả đời bọn họ đã ra sức phụng vụ… em/hãy nằm xuống  để cùng ta uống hết cuộc trầm luân/ cho đất lở trời lở/ cho sử lịch rã ra/ tình yêu  đôi ta là bão lũ …tôi hơi lảo đảo khi bước đi giữa những câu thơ tình ái, có hơi thấy buồn vì không nghĩ cuộc chơi lại có nhiều điều vượt quá sức tưởng tượng của mình,  bầu trời mùa thu như đang đổ xuống những khúc trắng tay, chẳng biết khi nào thì cuộc chơi kết thúc, thưa cụ, tôi hỏi thử một ông lão đang nhặt những cánh hoa tàn cho vào túi hành trang của mình, đó là lúc chân tay anh khô lại như củi trên rừng, ông lão nói, và vác túi hoa tàn ra đi,

 

 

[trong Trong Cuộc Hành Trình Ấy]

Please follow and like us: