Gã con nít ngoại ô-VÂN PHI

tranh Johann Korec, Áo

 

 

 

 

ta nhớ gì miền cũ ngô nghê
bỗng thèm hớp một ngụm sương tan nơi ngoại ô lem miền ký ức
nơi có cậu bé chăn trâu bẻ trái ngô non nhét vào lồng ngực
giấu mang về cho lũ sóc con lạc mẹ phía đồi nguyên

 

và dưới gốc gòn trụi lá mê miên
lũ trẻ ngày xưa tụm năm tụm bảy
người đã đi xa mà tiếng cười vang còn đấy
cút bắt, năm mười…
còn vanh vách vào hốc vực của cây đại thụ linh thiêng

 

quê ta ơi, từ triền đêm mưa lũ tràn về
con chàng hiu lao mình xuống lòng sông mà bên kia bờ là mái ngói
con trâu nhà bên phơi bụng căng hêu bị cuốn theo dòng chìm nổi
ba tiếc bông lúa đầu mùa, nước mắt cứ rưng rưng

 

ta lên phố,
giã từ bùn lấm gót chân
quăng mình và cuộc mưu sinh được mất
dường như đã chẳng còn gì có thể làm tổn thương ta giữa trùng khơi quăng quật
ngoài nỗi cô đơn.

 

xin trở lại quê hương
nghe đêm rót vào cuống rạ trơ khô nỗi niềm cổ tích
và hơi đất nồng nàn tình người chân thật
cho ta chút quen thôi…

 

đêm, mang mùi hương từ những bông hoa dại bên triền sông theo gió lên đồi
con sóc trộm hạt ngô đồng, uống hạt sương đầu mùa, vểnh tai lắng gió
có nghe thấy không nhóc ơi tiếng cười một thời trẻ nhỏ
của gã chân trần râu tóc bạc phơ…

Please follow and like us: