Khi em mặc áo đen-NGUYỄN THÁNH NGÃ

 

 

Đen nháy là mắt em

Mím môi cười huyễn hoặc

 

Nhưng huyền bí là áo em

Giữa cơ thể lộng lẫy

Anh về trùm chăn lên cơn sốt

 

Viên ngọc đen em đeo ở cổ tay

Đính ước cùng bóng tối

 

Quạ đen ơi,

Em hãy hóa mặt trời

Để niềm tin anh mọc mầm trong tim em nhấp nhánh

 

Ai bảo mắt em màu hạt nhãn

Ai bảo loài nhện kia góa phụ?

Để anh mắc lưới tơ em

Đành yêu màu mây mù mịt

 

Đâu biết,

Làn da trắng nôn nao mùa bông gòn đầu ngõ

Giấu sau cánh quạ

Lung linh huyền em…

Please follow and like us: