Cuộc hồi hương của lửa/Chương 3 [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

minh họa của Trần Quốc Toàn

 

 

 

 

 

những ngọn gió chết ngoắc ngoải ngã mình trên vùng lau vàng bên hiên nhà Chức, nơi đó, biển khoét vào da thịt đất đai một hõm lớn, Chức vây lưới lại mỗi khi nước dâng, đợi nước rút thì bọn tôm cá mắc cạn trong lưới, Chức nói với tôi, – cậu hãy đến nhà chơi lúc chiều muộn, tôi sẽ nướng cá và rót rượu xì bọt thơm, vào chén, nghe biển đang ca hát, biển âm u và ồn ào quá đỗi, uống và nhìn chiếc cầu giơ xương treo qua đầm phá, ôi, cả thành phố vỡ nát trong tiếng sóng biển, con người đang ăn đất, và chết vì ăn đất, bọn mafia, bọn mỡ máu, chẳng lẽ cuộc rượu này là cuộc rượu để nguyền rủa, 

tất cả đã bị nhộm màu, nhiễm độc, đang ngắc ngoải ngáp trong mớ kiến thức hỗn độn, những chồi non bị đầu độc, bọn quỷ mặt người tai dơi đang thuyết giảng khắp các giảng đường, ôi, 

gió từ tháp YANG MTIAN thổi vào tôi những nỗi buồn phủ bụi thời gian, dấu chân nghìn năm ấy, trăm năm ấy, rong rêu và cổ kính, 

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: