Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Khi cơn mưa rừng vừa tạnh, dưới dòng sông Lâm Giao, con thuồng luồng khổng lồ nổi lên và đã kịp cất giữ những chứng cứ của một mùa thu đột biến. Dường như chúng đã nuốt chửng đôi bờ dâu xanh. Nghề nuôi tằm dệt lụa của làng cũng mất đi từ đó. Con người khoác lên mình những chiếc áo lông thú thay vì tơ lụa. Sự không phù hợp đã gây nên phản ứng nóng bức lan khắp khu vực này. Những con người nóng nảy và bệnh tật bắt đầu đi gieo rắc năng lượng ấy sang nhiều vùng khác nữa.

Những sinh vật phù du bị chết ngạt trong những cuốn tiểu thuyết ngôn tình đã gấp lại. Những ngọn đèn vàng đã tắt tự bao giờ. Người cố mở mắt để đáp lại một lời yêu thương sau cùng nhưng những cơn gió nhẹ đã cuốn người đi xa mãi. Trên tay người, một bức thư chưa mở; trên bàn, những chiếc bình hoa sen đã héo rũ, rụng rơi. Có những mùa hè đã tàn trước mùa xuân, có những mùa xuân mãi nằm lại ở mùa thu biến thể. Chúng ta, mỗi người đã nở ra từ nhau, hồi sinh từ nhau, và cũng tàn lụi trong nhau mãi mãi. Người quay về và đi trong hoang vu của cuộc đời riêng mình. Người bước chậm để gặp lại và tạm biệt chính mình.

Những chiếc cáng tuần tự được đẩy ra. Ra khỏi hành lang bệnh viện là nghĩa địa. Ra khỏi mái hiên đầy kỉ niệm kia là những bãi tha ma. Im lặng là một đám tang; nói cười là một hình thức tưởng niệm. Đã đến lúc một bước đi cũng là điều xa xỉ, một lúc chợp mắt an bình cũng đem lại niềm day dứt khôn nguôi. Sự thức tỉnh muộn màng sau một giấc mơ dài đang dắt đoàn người qua những giấc mơ khác: giấc mơ hồi sinh, tái bản luân hồi trong những cơn mộng du không ngớt, giấc mơ rau cỏ… Tự do nằm trong những thân thể đã cấu thành từ những đôi chân khuỵu xuống van lơn của loài thú khác, từ những đổ gãy xanh tươi, những khét nồng chướng khí của ngàn vạn năm quên tiếng nói địa đàng.

Nhiều ước vọng lưu trú dưới những cơn mưa dài. Mưa đã thắp sáng và xoá đi những con đường quy củ. Mỗi lần ra đi chúng ta sẽ quay về bằng những con đường khác nhau. Mọi con đường rồi cũng sẽ mất đi, chỉ có con đường yêu thương thực sự kết nối mai sau mới luôn hằng hữu. Biên thấy những người đang ngoảnh lại nhìn hàng cây khuất dần trong sương, thấy những người cúi mặt đi trong im lặng. Mưa đã gửi đến mỗi người một lời chúc hồi quy. Xứ sở này nắng đã lên, nắng đang gom mưa trở về cố xứ.

Cuộc đời là một giấc mơ xuôi rải bến vô thường. Biên đã từng tin những gì mình nghĩ, từng hạnh phúc, xót xa với những gì mình thấy, từng lênh đênh trên nỗi buồn đau khổ ải thế nhân. Nhưng bến vô thường cũng chính là nơi cứu vớt Biên, đã cho Biên nhận ra và quán chiếu được tâm mình. Trên chiếc thuyền nan có những con rồng là ý niệm. Trên những chiếc thuyền rồng có nhiều mối mọt là tham ái, sân si. Mỗi bước quay về là một cơn mưa. Cỏ cây men theo đạo đường mà thẳng. Mỗi bước quay về là một thời kinh sám niệm mà thanh âm là tiếng chảy sáng trong, mạch lạc từ nguồn.

Muốn dành cho người thở yếu bình oxy duy nhất, con phải là người thở được ở mọi không gian. Muốn để người khác thấy được sự chân thành của con, con phải là người chân thành khi họ còn chưa biết đến. Vị trưởng lão mà Biên đã từng gặp lại chính là một tầng thức khác của Biên lúc này. Hình tướng là một chấm sáng thiện lành đang xuyên qua những đám mây đen, xuyên qua những hỗn độn của lặng im tìm tới.

 

Ai đó nói con sông này sẽ chết!

Nước từ nguồn đang đổ ngọn vô tư

Tôi nhắm mắt nghe màu xanh xói trọc

Tiếng chim rơi mặn đắng dưới chân ngày.

 

Sông lặp lại, một đời sông, đời thác

Đổ mênh mông người eo hẹp mắt nhìn

Người tắm gội những nguyên sơ bay mất

Còn lại thân là thân tội với nghìn trùng.

 

Ai đó biết con sông này đã chết

Từ thân cây ứa triệu triệu lá vàng

Những thông điệp đóng mình trong thông điệp

Người đưa tay giăng chốt lại tâm mình.

 

Ai cũng biết ai ai rồi cũng chết

Chạy theo sông mà đứt ruột xé lòng

Những đôi mắt thơ ngây còn ở lại

Ngày đói cơm, khát nước.

Hỡi đương thời ?!

 

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: