Tôi gần hụt hơi qua những giấc mơ-NGUYỄN THANH HIỆN

Hình ảnh trích từ https://www.pinterest.com/

 

 

 

 

Chúng ta những kẻ đang sống và bây giờ đang chết/Với một chút kiên nhẫn/ We who were living are now dying/With a little patience/ THOMAS STERN ELIOT/ĐẤT HOANG/SẤM TRUYỀN GÌ

 

 

bấy giờ tôi chỉ có thể nhìn thấy nàng qua các giấc mơ, tôi còn đang trên con đường đi tới sự thật vòng vèo qua những đoạn khúc của thời gian, những bước đi rặt thứ thời tính, tức, tầng tầng lớp lớp ngày đêm, bấy giờ vẻ đẹp của nàng chỉ là những tia chớp lung linh được ghi bằng mẫu tự hình nêm trên những phiến đất nung trong các nền văn minh cổ kính, tôi cứ nghe như có ai đó đọc to lên những lời ghi trong quá khứ: nàng là bông hoa cung cấm, thứ đài các kết tụ từ những đêm trăng sao, con đom đóm huyễn hoặc cả một miền trời, những cái thoáng qua như vậy trong hoàn vũ cứ như những ẩn mật của tồn tại, cái kín đáo của một thứ trọng lực không thể tiếp cận bằng tri thức đơn thuần, tôi chỉ nằm im giữa các giấc mơ để lắng nghe, rốt cuộc, chỉ nhìn thấy trong tâm tưởng những thoáng mơ hồ, ồ rốt cuộc có thể chỉ là, hoặc là một hình ảnh mờ nhạt, ai đó đã bước đi tự những năm tháng cũ cứ làm tôi phải liên tưởng đến nàng, hoặc chỉ là một cái dấu phảy trong một khúc văn chương nào đó nói về một thiếu nữ nào đó, không phải là nàng, nhưng cứ làm tôi nghĩ ngợi về nàng, hoặc trong thoáng mơ hồ ấy là những chi tiết rắc rối có tính gợi mở, ai đó cứ một hai bảo là đã nhìn thấy nàng chờ tôi ở đó, chờ ở đâu, tôi hỏi, chờ trong tâm tưởng, người ấy nói, hoặc ai đó cam kết với tôi, rằng, cuối cùng thì nàng sẽ đến với tôi, những lời cam kết cứ giống như cách ai đó  ngửa mặt lên trời hỏi cho đến bao giờ thì chuyện ấy xảy ra vậy, bắt chước các truyền thuyết phương đông, tôi cho chim bồ câu đưa thư, mi hãy đến ghềnh đá phía đông hòn đảo ấy sẽ gặp một thiếu nữ mắt biếc, tôi đã tưởng tượng ra chỗ ở của nàng và tưởng tượng ra hình dáng nàng; mắt biếc và tóc phủ bờ vai, tôi nói với con chim bồ câu, chim đưa thư đi rồi tôi vẫn chưa tin là thư tới được chỗ nàng, bạn có nhìn thấy một cô gái thường đi dạo trên hòn đảo ấy hay không, tôi đã phải tưởng tượng ra  một ông Marco Polo đời nay, phải là một nhà thám hiểm thế giới tôi mới có thể hỏi thăm về nàng, bấy giờ tôi chỉ có thể nhìn thấy nàng qua thuật lại của những người khác, ông Maco Polo gõ cửa nhà tôi vào một sáng mùa thu: cô gái ấy đã gửi thư cho ông đây, tôi đọc thư nàng: ‘‘em vẫn cứ thấy buồn bực hoài ông à, thế giới mênh mông đất cát vậy mà con người thì luôn chen lấn nhau, em luôn có cảm giác nghẹt thở ông à, ở nơi nào cũng thấy người ta  nhảy cỡn lên, reo, được rồi, ta nhìn thấy rồi, những ảo ảnh vẫn dày xéo sự hiểu biết của con người, ông ạ’’,  tôi gần như hụt hơi qua các giấc mơ,

 

 

 

[trong Ở mỗi chặng dừng chân]

 

 

 

Please follow and like us: