Nhớ một thời nhang khói-HOÀNG XUÂN SƠN

 

 

{ p h ụ  r ẫ y }

 

và khi lắp bắp nói yêu người

đầu đời phơ phất một cánh dơi

vụng về môi xám lời tro bạc

như khói lây lan hết một đời

 

ta chẳng phải là người phụ rẫy

tới lúc nào đó nên xa nhau

những vàng hương đốt tình vu vạ

những bóng yêu xanh đã sạm màu

 

dùng dằng đứng giữa hai lằn vạch

bước xuống bên này ở lại kia

một chút lam lương buồn thổ nhưỡng

nghe thở heo may tới lạnh kề

 

tuồng như nan phế vừa hục hặc

phổi thơm phổi thơm mùi phổi ran(g)

long đàm sũng nước câu thơ lạ

một vệt nâu non chấm xuống hàng

 

tôi đốt tay tôi cho rã vàng

khói ám những mùa trôi lang thang

những mùa đậm đặc theo bờ quạnh

đẩy tới cơn mê lún mộng tàn

 

 

 

{ c h â n  d u n g  n g ư ờ i  b ỏ  h ú t }

 

                                                      gởi Đức Phổ

Bước qua lằn vạch ranh này

là thôi trăn trở

vạn ngày chinh yên

từ sương                   đau

buốt

một miền

vàng trăng cũng thảm

xuống triền, vực

sâu

ngó ai thương thế buồn rầu

mùa hen

cỏ nát hoa nhầu

tuổi xuân

lạy hồn

van chút thanh tân

thôi đành giã biệt

sinh phần

hanh

hao.

 

[trích Lục Bát Hoàng Xuân Sơn – Thư Ấn Quán 2004]

Please follow and like us: