Rong chơi với một chữ Tình-NGUYỄN CHU NHẠC

Với nghệ sĩ nhiếp ảnh Trần Hồng.

 

 

4. Ngày xưa,.. một thuở,

Hôm rồi, đi dự tiệc cưới, con một cô em đồng nghiệp cũ. Trước đây, cô này về cơ quan trước tôi chút ít, tuy cô kém tôi dăm tuổi, sau này, hai anh em cùng phòng làm việc với nhau, tôi làm trưởng, cô làm phó. Rồi qua thời gian, hễ tôi nhích lên một bước thì cô cũng nhích theo một bước. Chúng tôi đùa, bảo là “anh em mình thành đôi bạn cùng tiến”. Chú rể, con cô bạn, lại là đồng nghiệp cùng phòng làm việc với con trai tôi. Như vậy, có thể gọi vui là “họ hàng ba bề bốn bên“ đấy.
Cùng một cơ quan, nên người dự tiệc cưới cũng phần đông là người cơ quan cả, và hầu như mọi người biết nhau. Ngồi theo mâm cho phải phép thôi, chứ khi dự tiệc, mọi người chạy ngang dọc, sà vào mâm nọ mâm kia, cụng ly cho tình cảm. Để ý, thấy giữa đông vui là vậy, thực khách là tự nhiên chia thành mấy nhóm khác nhau. Nhóm trẻ, đây là dịp để các cô cậu trưng diện trang phục đầu tóc, một này mốt nọ.
Nhóm đông nhất là nhóm trung, độ tuổi tầm trên dưới bốn mươi. Họ chững chạc và chin chắn, ăn diện lịch sự và trang nhã, và nhiều người trong số này đã thành danh, hoặc có chút địa vị tại công sở. Họ nhỏ nhẹ chuyện đời chuyện nghề với nhau, và rất tự tin trong xã giao.
Và một nhóm nữa, ấy là nhóm của những người cao tuổi, đã nghỉ hưu một vài năm đến hàng chục năm rồi. Có thể ghép thêm số ít người sắp đến tuổi nghỉ hưu chung vào đây vì xét về tâm lý thì khá tương đồng. Tôi thuộc nhóm này, tuy nhiên, thử đứng tách bạch ra mà quan sát, nhìn nhận sẽ thấy những điều khá thú vị…
Tôi nhớ, cách đây chừng dăm năm, vào dịp đầu năm xuân mới, CLB cán bộ hưu trí của cơ quan tôi đứng ra tổ chức cuộc gặp mặt đầu xuân cho cán bộ nhân viên hưu trí của cơ quan. Hội trường gần 500 chỗ mà chật cứng, nhiều người thiếu chỗ phải đứng ở ngoài sảnh thành từng nhóm chuyện phiếm với nhau. Không ai kêu ca về viêc ấy cả, mà đều thấy vui vì có cơ hội để tập trung đông người đã nghỉ hưu, đặng gặp gỡ và hỏi thăm nhau. Thường ra, lúc còn đi làm, hay gặp nhau ở cơ quan, lúc nghỉ hưu, khi cần mới ớ người, rằng ông này, bà kia, cụ nọ… nhà ở đâu nhỉ? Có muốn đi thăm nhau cũng khó, cũng ngại. Được cơ quan mời gặp mặt, cứ đến một điểm, ăn uống, quà cáp, mời chào, không quan trọng. Quý ở chỗ là mọi người được gặp nhau. Nhìn thấy nhau, biết là còn khỏe, mà dẫu không khỏe thì vẫn còn sống, rồi nữa, thăm hỏi chuyện con cháu phương trưởng ra sao? Thôi thì trăm thứ chuyện, dây cà ra dây muống…
Tại cuộc gặp mặt này, có một vị phó thủ trưởng cơ quan, cũng sắp tuổi hưu, được phân công thay mặt lãnh đạo cơ quan tham dự và phát biểu ý kiến. Sau buổi gặp mặt ấy, khi ngồi với nhau dăm ba người. mạn đàm, vị lãnh đạo ấy bảo: “Cuộc gặp mặt vừa rồi, nghe các cụ hưu nhà mình nói chuyện với nhau và phát biểu ý kiến, mình rút ra mấy điều rằng, sao các cụ thật thà thế, lẩm cẩm thế và sống khổ thế? Khi về hưu, mình cố gắng sẽ không sa vào tình trạng như vậy …”.
Tôi gật gù chia sẻ cùng anh. Rồi ngẫm nghĩ, gạt đi sự tự ái vì sĩ diện, những điều nhận xét ấy về người nghỉ hưu nói chung, và các cụ hưu ở cơ quan tôi, có phần đúng. Còn vị lãnh đạo nọ, người đã đưa ra mấy nhận xét của riêng mình về người nghỉ hưu, sau này, ông không hề đến cơ quan cũ, mặc dù vào các dịp lễ lạt, cơ quan cũ gửi giấy mời trân trọng thì ông cũng không đến, nên tôi không có điều kiện để kiểm chứng xem ông ta có thực hiện đúng lời mình đã hứa hay không ?
Giờ đã bắt đầu nghỉ hưu theo chế độ Nhà nước, tuy còn túc tắc làm chuyên môn theo hợp đồng cho một cơ quan truyền thông lớn, tôi đã bắt đầu thấm những điều này…

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: