Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Hình ảnh trích từ https://picclick.com

 

 

 

 

 

Cuộc chiến với bệnh tật của muôn loài đang diễn ra ngày càng khốc liệt và đơn độc. Tất cả đều chỉ ra một điều rằng, mọi sự liên quan đến sinh mệnh đều phải được giải quyết từ sinh mệnh. Loài người đã không chịu tiếp nhận và sửa đổi những cảnh báo từ trước, thì nay, sự trừng phạt nặng nề có thay đổi được tư duy của họ về sinh mệnh hay không?

Trong những lần bay ra khỏi giấc ngủ của mình, Biên đã ngồi trên một vầng mây và nhìn xuống mặt đất. Cảm giác rùng mình khi thấy những thành phố như những nghĩa trang khô cằn, hiu quạnh. Ánh sáng phát ra từ đó là thứ ánh sáng giả tạo, ma mị, thoi thóp. Đã có một sự tách biệt của tầng ánh sáng từ nơi Biên ngồi với mặt đất. Con người khi nhìn lên bầu trời họ thực chất chỉ thấy được chính nội tâm của họ, không hề có một sự giao hoà nào giữa một bình yên trên này với một rối bời toan tính trong họ. Những cơn mưa trong tâm thức đã cuốn Biên qua nhiều thế kỷ. Chính sự sinh khởi của u uẩn đã đày Biên qua nhiều kiếp luân hồi. Đến kiếp này, Biên đã thấu đạt quy luật sinh diệt và mối tương quan của vạn vật trong vũ trụ. Rốt cuộc, giá trị, vẻ đẹp của một sự vật, sự việc hoàn toàn không tồn tại ở thời điểm bạn kinh nghiệm nó. Vẻ đẹp thực sự sẽ nằm trong nỗi nhớ. Và cái đẹp thực sự là một cam kết của hiện tại về một yên bình hiện hữu ở tương lai.

Nhân loại đã khiến cho nhiều sự tồn tại, hiện diện trên địa cầu là một lỗi lầm. Những lỗi lầm đều bắt đầu bằng kiểu tôi chỉ là một giọt nước, nhưng không ai chịu nhận mình chính là giọt nước làm tràn ly. Ai cũng thấy mình vĩ đại khi hoà vào đại dương. Và khi những khổ đau ập đến họ lại nhớ mình chỉ là một giọt nước nhỏ bé, vô can. Những giọt lỗi lầm ham hố ấy, từng giọt một, cứ từng phút từng giây lớn thêm, nhiều thêm, tràn ra lấn át mọi thứ. Đến cả loài thực vật thân cỏ cũng chịu áp lực phải to lớn vững chãi như thân gỗ; đến những gia súc gia cầm từ nhỏ cũng chịu thúc ép để to lớn dị thường nhất có thể. Đa phần trẻ em đều sống trong một tuổi thơ dồn ép, áp lực về thành tích. Rồi đến một ngày, tất cả chúng hoà thành một đám đông với một tư duy hơn thua không còn đạo lý. Rồi những cỗ máy ấy cứ cho ra những thế hệ kế tiếp bằng những lập trình từ trong trứng nước. Chúng mở mắt và cười, cười đến khi nào mọi thứ đều thành nước và chết trong sặc sụa cô đơn. Người đi như bụi đang cuốn về hư vô. Những chiếc tổ quê nhà cũng đang bị xé tung vì bão táp. Bộ lông ủ ấm của mỗi người cũng hư hỏng vì kí sinh trùng.

 

 

 

[còn tiếp ]

Please follow and like us: