Tháng tám ngày xa-NGUYỄN VĨNH TUYỀN

tranh Jay Snelling /Anh

 

 

 

 

 

Kính tưởng nhớ cha Nguyễn Vĩnh Viêm

 

 

CHƯƠNG 3

ĐỒNG ĐẾ
(1955 – 1956)

 

Mặt đổ nghiêng theo vạt lúa đổ nghiêng
cố ngẩng đầu lên mắt xa xăm vô chừng thiệt hại
trận càn?… Bão đồi hoang triệt hạ
Cha âm thầm giấu kín khối đau xa…

Con theo Cha học cách giơ cao vồ lem nện xuống
từng gộc tre đực lún theo mỗi nhát vung lên chắc nịch
chính xác
thật tay
ta-luy cao dần bờ đất thó đen
lưng người, lưng bờ
mặt đất, mặt người phờ phạc

nhá nhem
rời rạc
mịt mờ…

Mồ hôi mùi bùn bèo thối
thân còm lụi chìm ngợp tù đọng mốc hôi
đen xạm đen đặc quánh ói màu
đau quặn đau hơi thở giốc. Nhĩ nhàu…

Dấu vết của trận lũ quét như bằng chứng chiến công ác độc của thiên nhiên quái đản còn nguyên đâu đó. Hằn vào từng nếp nhăn trên khuôn mặt mẻ đất gan gà. Hằn vào cái nhìn của Cha sâu thẳm… Để hằn vào từng nốt đồi mồi trên mặt Con dày đặc mai nay ?
phên liếp ngấm bùn… Da thịt ngấm bùn… khô nỏ cả tháng năm
khốn đốn thương đau – màn di căn xâm thẩm vào mỗi cuộc đời như bất khả kháng tới tấp các ngón đòn thế trăn gió đả chuột… Những ngón đòn trời tru hay ban thưởng cho khắp lượt mỗi số phận chưng trên mặt mũi từng kiếp người từ đời Ông qua Cha đến Con… ngày một thêm thâm quầng màu sậm sụa tối tăm…
gió rét căm căm
lăn tăn thời gian trên mặt vũng trâu đằm
hữu hạn, từng hữu hạn một dễ dàng , lạnh lùng cứ công bằng trôi qua, trôi nhanh về phía vô thuỷ vô chung…

…Đang hiện tại hay hôm qua nào thế?
…Nào choãi chân – đứng chéo cánh sẻ; nắm chặt cán tre đực, tay vung vồ lên cao vừa độ
giáng nhát nào cũng trời giáng mê tơi
tháng Tám nắng rám lưng, rám bưởi
lũ lụt sắp đổ về phải chặn đứng con ơi…
Cha từng qua bao vụ mùa thất bát
tháng Tám ngày Ba ruột dài mơ miếng để, miếng ăn


Quyền lực của Cha – Đây này bộ ngực
(ôi bộ ngực nở nang bắp gân dâng cuồn cuộn
lớp lớp nhọc nhằn chồng chất chảy tuôn qua…)
Quyền lực của Cha: Con ta – Đây này Niềm tin
(niền tin từ thuở Cụ, thuở Ông… dồi dào huyết quản!)
Bến Vượt trăm năm đốn ngã một kiếp-đời!
Năm chờ, tháng đợi
Dằng dặc, hụt hơi
Đuối sức hoài… mãi sao chẳng nguôi ngoai?….

Quyền lực sản sinh những dòng mồ hôi tuôn chảy như sông Thao tràn đê một năm đôi ba lần ngập lụt. Phù sa ngầu ngầu đỏ máu tràn vượt bến Mương kia…
để những chuyến thuyền từ hy vọng, niềm tin dễ thường tới tấp lượt đi lượt về trên dòng ngòi mùa trong, mùa đục thuở ấy
những chuyến thuyền lũ lượt đi đi, về về xứ Đồng Đế ăm ắp lúa – ngô – khoai …

[trích trường ca THẠCH ĐÊ]

Please follow and like us: