Một mảnh bềnh bồng-HOÀNG THỤY

 

 

trong mơ hồ ta theo em đi mãi trên con đường
sỏi rất vàng và bàn chân rất nhẹ
chạm vào vô tận
nơi chỉ có làn môi và tiếng rên của em
hôn vào cõi mù mờ
dẫn lối vào mùa hoa ẩn nước
ôi đam mê theo mãi một đời
bám vào thân
bám vào hồn khát khao
rã đi tan đi nơi vô vi vân nhé
chờ một mùa thu và hơi thở em
hơi thở nhẹ của một thời thoa đến
hoàng hoa ơi mỹ quốc giờ này sương xám
em ngủ vùi trong lãnh cốc mới
biển và cõi sáng tỏ tình trên cát
nợ một ái ân vì em đã ra đi
qui nhơn nha trang buôn mê
phương trời nào mây khói
có chờ ta đâu rừng cỏ hoang sơ
ướp da thịt tan nơi cõi nhớ
ngập chìm trong tơ tưởng bơ vơ
ta vẫn mong 
mùi hương tóc bạc màu
pha lê chiếu rất sâu vào nơi vô tịnh
lãng quên một thời thanh phai
bài hạnh ca cuối vịnh phương mai
luân hồi nở một loài chim ảo
đưa dam về dala ngọt
nhập vào và xuyên qua rất vội
vùng bao lần chúng ta đùa vui
trong âm sắc mơ hồ
khi lửa tắm hai xác thân
xa lạ bỗng trở thành
một mảnh bềnh bồng
trong nhung nhớ !

Please follow and like us: