Mùa biến dị 21-QUỲNH IRIS DE PRELLE

tranh Carlo Zinelli /Anh

 

 

 

 

 

 

Đường biên gii hay không

Đó là hội thảo cuối cùng của Lyly trong thời gian trước dịch bệnh nổ ra. Có đường biên giới trong sáng tạo nghệ thuật và viết hay không? Chủ đề này luôn đặt ra những câu hỏi về gía trị nhân văn cũng như các chính sách của chính trị xã hội đương đại.

Đường biên giới cơ học dường như không có trong liên hiệp và nó mở ra những cơ hội kết nối cũng như sự chia sẻ các giá trị văn hoá một cách đa dạng và mang đậm tính màu sắc truyền thống đan xen cùng lịch sử phát triển. Đường biên ấy mở rộng ra ở tinh thần của các nghệ sỹ, có thể là giá trị toàn cầu như nhân quyền và quyền được sống, chết cùng với nhân phẩm, sự lựa chọn của mình hay những giá trị cảnh báo về một đời sống đương đại nhiều rủi ro, bất trắc. Những người bạn của Lyly từ khắp nơi về đây, từ những người tị nạn vượt sóng, thoát khỏi những cái chết giữa những cuộc nội chiến, giữa những rượt đuổi… họ có một tương lai khác, sự hiện hữu khác giữa những tiếng nói khác, trong tiếng nói của mẹ đẻ luôn lặng im. Lyly có những cảm hứng sáng tạo mới từ những cuộc gặp gỡ này.

Virus không có đường biên giới, chúng lây lan từ vùng địa lý này đến vùng địa lý khác, qua các đường di chuyển sân bay, người từ vùng này đến vùng khác và cứ thế nhân lên phủ rộng ra toàn cầu, trên khắp trái đất. Luật biến đổi khí hậu ra đời để cùng nhau làm xanh tươi lại trái đất, làm sạch môi trường sống và ánh sáng tự nhiên, thì cơn sóng virus biến dịch này như một đòn giáng xuống loài người thức tỉnh trước nhứng đáng sợ do từ chính con người, bệnh dịch của con người bởi bàn tay đen, bởi những bộ mặt trí huệ huỷ diệt. Virus sẽ sống chung cùng chúng ta như mỗi mùa cúm hay các dịch bệnh khác. Chúng ta cần vaccine, cần thuốc men điều trị, cần sự cảnh giác cao hơn. Bảo vệ chính mình hay bảo vệ giá trị không đường biên. Không có virus nào có thể xoá bỏ hay triệt tiêu giá trị của tự do và dân chủ, cũng như giá trị cơ bản của con người, cùng các di sản văn hoá.

Những virus thông tin cũng không có đường biên giới, chúng đứng sau những gương mặt, những đôi bàn tay trước màn hình, làm đảo lộn và tan rã thế giới. Lyly không thể quên trong cuộc đời của cô, lần đầu tiên đến cảnh sát là lần đầu tiên cô gặp phải những hacker làm tàn lụi toàn hệ thống máy tính cá nhân trong gia đình cô.

Trường của Eric cũng bị một nhóm hacker ở cạnh liên hiệp đòi mua những thông tin và chia sẻ máy chủ. Cảnh sát liên bang vào cuộc. Nơi của những nhà khoa học là nơi hoành hành của chúng để ăn cắp thông tin và các dữ liệu nghiên cứu, biến đổi thành những công trình như những vũ khí chứ không phải vì con người và vì nhân loại trong những lúc khó khăn.

Một thế giới rủi ro, bởi những kẻ nghèo khó hơn, nghèo khó cả tinh thần chứ không đơn giản vật chất, những ảo tưởng, bởi những mặc cảm tự ti, bởi những tội lỗi trong bóng tối. Không có đường biên nào cả. Chúng ta chỉ nhìn thấy đường biên qua các lục địa hay màu da. Làm thế nào để xoá đường biên ấy trong một thế giới vẫn còn nhiều virus, những ký sinh.

 

Please follow and like us: