Tháng tám hong gì sợi cói ngày xưa, Những giấc mơ rời rạc-VÂN PHI

Tháng tám hong gì sợi cói ngày xưa

 

tháng tám, ngày trở dạ

khung cửi trơ khô

bước chân hoang hoải đường về…

 

mùa vàng sợi cói

tìm em trăng khuyết Chương Hòa

nắng xua tầng mây giận dỗi

bạc nhàu tấm chiếu gấm hoa.

 

tháng tám, gọi gió về bên bờ phiêu dật

tóc em còn xanh?

khung cửi bỏ hoang bụi phủ rĩ rền

từ nhịp tim thúc dồn những nếp nhăn ký ức

ngày em còn trẻ

ngày em còn anh

ngày làng chiếu còn son trên cánh đồng cói rợp vàng

ngày đã phai…

 

tháng tám, vẫn như hằn in ngọn đèn đêm cúi đầu rọi vào đôi tay em mười sáu

dệt nên những hoa văn trên thảm chiếu một thời

con đom đóm bay vào cánh đồng trốn cuộc rượt đuổi của lũ trẻ ham chơi

nhấp nháy

nhấp nháy

ngày đã xa

 

tháng tám hong gì sợi cói ngày xưa

ngày lẩn khuất vào mưa rất vội

ngày lẩn khuất vào tim tôi rát nhói

người phụ nữ dệt cửi đan chiều vào thảm chiếu

lẩn khuất vào bụi thời gian…

 

 

Những giấc mơ rời rạc

 

ta thấy mình rơi tuột vào đêm

bơi giữa dòng sông sương với tiếng dế đồng thao thức

một niệm suy chưa thành hình đã rời rạc

chuyến đò lội ngược dòng

chẳng chở nổi câu kinh.

 

chỉ còn lại ký ức, ta

ngụp lặn trong đêm

trong mớ hỗn mang bùn lầy của những lớp da đêm trốc lở

chẳng có đấng tái sinh nào của nhân thế

dường như ông ta say ngủ mất rồi.

 

chỉ còn lại ta

đêm thôi

dường như đang siết cổ lẫn nhau để cố giết một điều đã chết

 

hóa ra đêm

cũng là kẻ ngốc

uống men ngày

nên lú lẫn môi hôn.

 

Please follow and like us: