Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

tranh František Kobliha/Séc

 

 

 

 

 

 

Cuộc sống với quá nhiều áp lực và khát vọng đã khiến ngày càng nhiều người trẻ từ bỏ sinh mệnh của mình trong đau khổ, mệt mỏi, uất hận. Và cứ vậy, họ quay lại để sống một kiếp sống nổi loạn, điên cuồng hơn. Họ bị nhấn chìm và chết đuối trong sự phân hoá giai cấp sâu sắc. Khi con đường đi cứ ngày một sai lệch, dẫu biết được sự thất bại, sai trái của mình ở mỗi kiếp quay về, thay vì cúi xuống nâng đỡ dìu dắt đồng loại của mình, họ lại ra sức sát thương nhau. Họ mãi vẫn không nhận ra mình đang hùng hổ đi vào một ngõ cụt. Thay vì cùng nhau bắc một chiếc cầu qua bên kia vực thẳm, họ lại đốt cháy hết số cây còn lại để mở một cuộc ăn mừng cho buổi dừng chân cuối cùng.

Điều vĩ đại nhất mà các vị trưởng lão đã dạy cho những linh thể như Biên là sự dừng lại, dừng lại và lắng nghe chính mình một cách thấu thị và chân thành nhất. Đến khi nào chúng ta biết cách dừng lại, chúng ta sẽ sống một cuộc đời bình an.

Con hãy nhìn xem! Những tâm hồn bình an sẽ không nói lên lời oán thán nào cả. Mọi sự kêu ca, gào thét và chửi bới hoặc cổ xuý cho việc đó đều đến từ một cái tâm hoảng loạn. Tuy nhiên, thực tế không khó để xoa dịu những sự nổi loạn kiểu như vậy. Và điều cốt yếu ta muốn nói là rốt cuộc con người vẫn mãi u mê làm nô lệ cho sự bốc đồng ấy. Họ sẽ được xoa dịu đến khi sự xoa dịu ấy là một sự trừng phạt tàn khốc nhất.

Các con có nhìn thấy được mọi vấn đề đều đã, đang và sẽ được xử lý theo cách đó hay không?

Ta đặt niềm tin vào tất cả các con ở giai đoạn này của trái đất. Sứ mệnh của tất cả các con là sứ mệnh thấu hiểu chính mình. Khi các con hiểu được chính mình, các con sẽ thấu hiểu được vạn vật, và tự nhiên từ đó cũng theo quy luật của nó mà cân bằng.

Không có bất cứ vật chất hay ý thức nào nằm ngoài nhau cả. Nó luôn ở trong nhau và quyết định sự hình thành của nhau.

 

***************

 

Mọi thứ sẽ được cân bằng khi chúng được yên. Sự yên lắng ấy luôn giúp trí huệ được khai mở. Có phải con người đã sử dụng và lạm dụng tiếng nói âm thanh của mình một cách thái quá không? Quả đúng là như vậy. Mỗi một sự tồn tại đều có vai trò nhất định của nó. Phải chăng chúng ta đã quên vai trò của việc nhìn ngắm, suy luận, nghe thấu và cả vai trò của lặng im?! Chúng ta chỉ nói và nói. Âm thanh của tiếng nói đã lấn át mọi thứ, và điều đó đồng nghĩa với việc chúng ta đang dần triệt tiêu vai trò những ngôn ngữ khác của đời sống. Đến khi nào chúng ta im lặng và hạnh phúc với sự im lặng đó, không còn những đấu tranh nội tại của chính mình, đến lúc đó chúng ta sẽ hiểu được lẽ sống của tự nhiên. Khi con người có khả năng quán xét, liên hệ về mọi mối tương quan xung quanh thì họ sẽ không còn những hỉ nộ ái ố nữa. Thực ra, loài người trên suốt con đường sinh trưởng và tu tập của mình cũng chỉ để trở về lại với những phẩm chất uyên nguyên của những cái cây trong rừng mà thôi. Đời sống của mỗi cái cây và sự liên kết của một cánh rừng chính là một bậc trưởng lão của mỗi người.

Bậc thánh thần không hữu hình như chúng ta bởi lẽ họ muốn chuyển giao một ý thức về một khái niệm: một trong tất cả. Những điều thiện lành hiện diện trong mỗi người đều giống nhau. Và quy ước về bản chất của cái đẹp cũng chỉ có một. Con người có ngôn ngữ tiếng nói, có thể tự xưng mình tốt đẹp; nhưng cái đẹp thực sự không nằm ở những tuyên ngôn, cái đẹp luôn ở trong thần tướng của sự lặng im.

Bệnh tật, chết chóc, đói kém đang diễn ra khắp nơi. Cả thế giới đang nhìn thấy điều đó bởi vì chúng liên quan đến sinh mệnh của chủng loài của họ. Động thực vật và cả những linh thể như đất, nước… đã và đang hứng chịu điều này từng khắc, từng giây. Khi một cánh rừng hàng trăm ngàn héc ta bị thiêu rụi, khi những vòm lưới quét khổng lồ ôm siết cất lên bờ,… loài người có một nỗi đau tương tự không? Con người hãy thôi ngừng ca thán mà quay về sám hối, hằng niệm những điều tốt lành. Hãy sửa sai bằng cách nhận lỗi và hối lỗi. Hãy ngừng thu vén! Hãy đòi hỏi  yêu thương của chính mình thay vì đòi hỏi những phẩm chất mà mình không có được. Con đã bước những bước cẩn trọng từ thế giới nội tâm của mình, và con đã thấy không có sự tàn lụi nào lại không song hành với một hồi sinh. Sự sống luôn mạnh mẽ và bất diệt. Vì lẽ đó, từ yêu thương sẽ kết nối và thức dậy những yêu thương, từ một chữa lành sẽ chữa lành cho tất cả. Hiểu và tin, thực hiện những điều chân chính, đẹp đẽ, tất cả chúng con sẽ bước những bước đời bình an.

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: