Cuộc hồi hương của lửa/Chương 3 [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

Hình ảnh trích từ https://www.pinterest.com
biển rã cuống họng chảy đầy máu, chưa thời đoạn nào biển phải phục tùng thú vui của loài hai chân não nhũng như thời đoạn này. mặn, biển vuốt lên mây những cơn gió từ lòng sâu thẳm, một nỗi điên mê đến ứa nước mắt, trầm tích đại dương, viền bãi, tất cả đang bị đục khoét, mổ xẻ, tri trét,. thành phố bên bờ biển đang diễn ra cuộc ca hát của những tên bụng xệ để ru ngủ dân làng, quên những thực tại biển xanh . lúc vòng eo biển bị xiết bởi những gọng kìm. túa lên từ đáy những âm thanh của thủy tổ.
– hãy múa, và hát,
chúng, những cái đầu lâu nói . hãy lưu đày thực tại trong rực rỡ  của loài ruồi giấm chúng ta, những cái bụng trương phình vì ăn quá nhiều. chữ bắt đầu xếp lên nhau ói mửa
đôi mắt tinh ranh nghịch mùa trời đất.
cát,  rồi cũng sẽ trở về hoang mạc , tôi trở về ngồi trên đá xếp, cùng bọn chim rẽ cổ xám, cùng học cách ùa vào bờ, gió và sóng,
nghìn năm tôi nghe linh hồn đền miếu cùng vần vũ, những cái đầu lâu vốn chất đầy nước và đã nhúng chàm, khóc than dưới tầng tầng lớp lớp bụi than,
từ trong hốc mắt của bóng đêm, những cơn mưa hạ điền, chữ như đốm lửa ma trơi, đốt cháy trên đồi cỏ, làng là con đường đầy những lá cây và tiếng côn trùng hai bên bụi rậm, thời gian là cuộc phơi bày những ngày qua, ta thấy hoang vắng vô cùng, mưa, đêm nghe ngoài trời như xa xôi hẻo lánh, kiếp người đêm nằm nghe như là thứ minh triết của cái chết, cái chết là hòn đá núi nghìn năm lăn lóc trong bụi trần thời gian,
[còn tiế]
Please follow and like us: