“Một trò chơi chữ”/A “play on words”-UYÊN NGUYÊN

” Một trò chơi chữ”
đừng nói gì
với tháng tư về dấu chân trên cỏ
của kẻ lạ mặt
hoặc chính tôi sáng này
có lẽ
bóng mát dưới đám mây giông vừa trước
cơn mưa phùn
rơi trên bức tường cuộc chiến ngoài kia
người ̣đưa thư chưa tới
rainmaker trộn lẫn
những nốt bồn chồn bất ngờ
khi bài ca cất giọng lặng lẽ
gõ nhịp lên khung rào gỗ
tôi đi xuyên phố xá
những không gian trống
và xuyên qua cuộc hòa âm dị chuyển
của những nốt nhạc
mang hình hoa gạch
gió biển thổi về sự trống rỗng vô duyên
gợi nhớ con tàu tôi đã bỏ đi
một xung đột muộn màng
đi hay ở lại
một cánh cổng cũ nát
ngỏ sau
mở xuyên bóng tối lịch sử
chẳng phải là
một cảnh cảm động
từ ngữ đào tẩu từ những câu thơ
mong tìm tự do
giữa các dòng chữ
trước dấu chấm lửng
chối từ quyết liệt ngữ nghĩa
trong cấu trúc
nhàm chán
mùa thu
mang đến chiếc lá phong
đỏ như hoàng hôn
người đưa thư
đã đi qua
con hẻm tháng tư
không một viên đạn
còn lại trong tâm trí
không một tên được gọi
mùa thu để hở
một sượng sùng quá lửa
trưa
tiếng súng
nạp đạn hay không chỉ là
một trò chơi chữ
nhưng cắt là cắt
dù gì
cũng mặc xác
không
một lời với tháng tư
tin chiến sự lan nhanh tới biển
buổi trưa
lá phong
máu
vĩnh viễn
người đưa thư
đã rời khỏi
A ” play on words ”
.
not a word
to the fall about the footprints on grass
that’s a stranger
or myself this morning
perhaps
the shade under thunderous cloud just
before the drizzle landed on the outside wa(r)ll
the postman has yet to come
the rainmaker mixed some sudden blue notes
as the song struct up
silently tapped on the wooden fence
i went through towns
vacuous spaces
and a diatonic harmony of
the musical notes take
the shape of brick petals
an ungainly emptiness from the sea breeze
reminiscent of the ship i left
a late internal conflict of
going or staying
an old ruined gate
backyard
opened through the darkness of history
not a sight of touching
words escaped from verses
seeking for freedom
between lines
before ellipsis
they’re in complete denial about their meaning
in a boring structure
fall brought forth a maple leaf
as red as twilight
the postman went through the alley of april
not a bullet
left in mind
not a name is called
autumn bares an embarrassing overdone
noon
gunshots
loaded or unloaded
is just a play on words
but
cut means cut no matter what
not a word to april
war news spread quickly
to the sea
noon
maple leaf
blood
permanently
the postman
has left
Please follow and like us: