Một chuyện tình-HOÀNG XUÂN SƠN

Chiếc giày hồng rớt xuống nửa đường phi hành
hóa ra lời hứa hôn tất bật
của gió

Mùa này bẫy chăng sáng cầu vồng
nàng phơi áo nhằm chỗ nâu non
tình lụy
đâm một nhát dao
vào miên man cọ cứa
cung bậc dạt dào nàng
cấy xương vào đất lạ

Cắt đi một món tóc
hiến tế lời nguyền khu vực chăm xới
chiếc xước khải huyền
tình ta mãi xanh
từng ngấn cổ
khát màu rêu đá

Nàng nhét bài thơ tình cũ vào chiếc làn đi chợ
góc phồng xe
xẹp bánh
mùi bạc lẻ
rau ráng lần phần
chú cá nuốt nhầm của phi tang
bọt nước chưa hề dự báo

Tất bật như hồi mới biết yêu
chưa thấy mồi động
chiếc cần câu viễn liên
đêm
mỏi giấc

*

Dãy hi mã bỗng rớt xuống giọt núi hình phễu
lạnh thất thần nến tắt
trên chiếc nền thâm u của đá
tuyết bắt đầu kê bệnh đa chương

Không có một liệu pháp nào giở nổi phương trình lắt léo
x. nằm dưới đáy hồ thực nghiệm
khi những giọt đau kết tủa quanh cực hoàng
mênh mang ngày đi

Dưới vực sâu bộ gai nhớ
thảo nguyên chăm vết thương quỳ *
những đôi mắt ôi đời mắt
vỡ trời xuân sớm

* *

Anh đi sâu vào đêm chập cheng
bóng tối tràn lan những con mắt biết nói
lời của hồ nghi

Ngày này năm ngoái mùa dịch bắt đầu táp mồi hung tợn
sau lễ tình nhân giãn cách

từng cỗ áo quan
những chìếc nắp đậy không kịp
chúng ta thở không kịp
bằng trái tim ghim nơi con chữ
bài thơ nhín thở
vẫn còn rịn máu năm này
chiếc khẩu trang phơi ngoài gió
bay mùi cổ phong nửa trời xuân hoang mạc
chúng ta viết điếu văn
bằng cái rét đầm dơi tái hiện mưa phùn
đừng nói ngôn từ gần gũi
khi phiền trách ngày một lấn chiếm xa phương

Nơi một ngôi ba thất thần chăng bẫy
em cuống quít tung miền hoa lệ
lụy vào ánh mơ
từng phút giây tháp bút cuộc hôn lễ của lòng tự kiêu
gót giày đẫm mùi rượu mới [len qua những cuộc gọi huy hoàng]
đâu ai biết được bài diễn văn say mèm từ đêm bội thực

ngôn tình phù thủy
bắt đầu loạn chương

Anh bỏ quên chiếc đầu ở một nơi nào
giữa đêm đi quờ quạng
nghệch ngờ tiếng chim vờ phục sinh
bảng đời ban mai. hoa trắng
ban mai sinh hồng
trên đồi dốc
cuộc di tản bắt đầu
ngạt trong rừng phấn

Ngoằn ngoèo đến khó hiểu
nàng ký tự dưới dạng bùa tọc mạch
lý luận về một cuộc chơi chữ đa tầng
tuồng như chỉ có vầng trăng
là thấu hiểu từng giọt đen của lưỡi liềm phù thuỷ

Và chương sau cùng chúng ta đi bộ ngược chiều nhau

mỗi người na theo một ôm cây vừa kiệt nhựa
ngày đếm thầm những viên cuội dưới chân
huyên thiên lời phụ rẫy
một cuộc tình chập điện trên không
rơi xuống bao lọn thiều oi ả

Đừng cố đánh thức cột thu lôi
mùa sét đã chết
ngoài biên đạo

27, 28 tháng tư – 2021
25 th áng t ư – 2002

* “và bên vết thương tôi quỳ ”- Trịnh Công Sơn

 

 

 

hương tôi quỳ ”- Trịnh Công Sơn

Please follow and like us: