Mùa biến dị 21-QUỲNH IRIS DE PRELLE

Chuyến bay ca Hưng gia bão dch virus

Như thường lệ, Lyly thức dậy giữa đêm, cô mở máy tính để viết. Nhận được tin nhắn của Hưng báo rằng, Hưng đang ở Stanbul, chờ chuyển tiếp để bay về Rome. Lyly vô cùng cảm động trước sự vượt khó của cặp đôi tình yêu giữa bão dịch ở Ý, chia cắt đôi ngả. Tình yêu là tất cả, đó là những gì cô viết cho họ khi Nina chia sẻ với cô.

Họ sẽ trở về bên nhau, cạnh nhau ngay cả khi cái chết gần kề và nhìn những cái chết hàng ngày nhiều hơn ở đất nước của họ. Đó chính là quê hương, nơi trái tim người đàn bà luôn chở che yêu thương Hưng. Hưng đã nhận ra, tình yêu thời tuổi trẻ của mình ở nơi này là vĩnh viễn. Quê nhà xa xôi như những hoài niệm tưởng sẽ là mãi mãi, nhưng tình yêu mà Nina dành cho anh mới chính là những giá trị ấy, sự hiện hữu ấy, không gì đánh đổi được.

12h bay đến Stanbul, chờ tiếp 10 tiếng nữa để bay đến Rome, đến Rome chờ tàu 3 tiếng để về Milan. Nina chờ Hưng ở gare. Họ gặp nhau bao xúc động, Nina khóc tràn trề nước mắt nhưng họ phải đứng cách xa nhau, không ôm hôn, không nắm tay như thường lệ. Hưng kéo 2 valys to lặng lẽ. Chưa bao giờ anh cảm thấy yêu thương nơi này đến thế, anh đã trải qua gần 40h hành trình từ nhiều nơi khác nhau để về ngôi nhà xưa của họ trong nhiều năm, mà họ đã đi xa hơn 10 năm sống ở một nơi khác.

 

 

 

 [Trang trắng] 

 

 

 

 

Mi khong cách xã hi có th cu sng mi người

Một thế giới kết nối đã dừng lại chăng? hay những thử thách về những đường biên giới của tâm trí, tinh thần? Một thế giới phẳng toàn cầu đang biến mất?

Con đường mở ra những khoảng cách rộng hơn hay co lại của những hẹp hòi đang xâm lấn. Bành trướng và ăn những con cá nhỏ bằng những ác ý cơ học, những thô bỉ trơ tráo. Chúng tao sẽ cho chúng mày chết với những diện tích nhỏ bé, số dân ít. Chúng tao sẽ ăn chúng mày bằng những virus máy tính, thông tin và bệnh dịch. Chúng tao sẽ gặm chúng mày chết dần chết mòn. Nhưng chính nghĩa và giá trị của loài người chưa bao giờ sợ hãi trước những bạo lực ác nghiệt.

Lyly sợ hãi những con số mỗi buổi sáng lúc 11h và lúc chiều muộn 19h. Đó là thời gian thông báo số lượng người nhiễm bệnh tăng lên và số người qua đời ở trung tâm sức khoẻ quốc gia cũng như thời gian phát đi chính thức của các báo. Toàn thế giới nhìn nhau, đọc tin tức của nhau trong ái ngại. Nhưng có những kẻ ẩn nấp rình mỏ nhau hả hê và vui sướng. Chủ nghĩa tư bản và những giá trị nhân văn được tạo nên dành cho con người nhân loại, không phân chia ai, không phân biệt ai ở lục địa nào đang rơi vào những cái bẫy của chúng để bành trướng của thói trơ tráo, bẩn thỉu và hẹp hòi.

Những ngày biệt lập, đóng cửa, là những ngày nắng lên, rất ấm. Lyly làm vườn, dọn dẹp, cắt bỏ những cành cũ, già, trồng hoa mới. Thiên nhiên luôn tử tế và công bằng với chúng ta, đến với chúng ta lúc cần thiết, như lúc này, nắng lên sẽ đánh bại virus, sẽ diệt hết chúng sớm. Các bạn nhỏ tự chơi, tự học và đọc sách, nghe nhạc. Chúng lúc nào cũng nhiều năng lượng và khoẻ mạnh. Mỗi ngày, Lyly gọi điện cho mẹ 15 phút, không ai dám đến thăm nhau cả, nhất là đối với người già ngoài 65 tuổi.

Trong vòng 2 tuần, 155 nước bị nhiễm virus.

Chúng ta đang sống trong những ngày lịch sử, lịch sử của những cái chết từ bệnh dịch, virus, lịch sử của những khoảng cách, từ chính người thân trong gia đình, lịch sử của những quy ước, quy ước rửa tay, quy ước đeo mặt nạ, quy ước không gian 10m2 trong siêu thị, quy ước 1, 5m. Quy ước giữ gìn cho nhau từ chính mình. Quy ước ở nhà. Nhà trở thành nhà sau rất nhiều năm, chúng ta coi đó như một nơi chốn đi về, chỉ để ngủ hoặc để nghỉ ngơi. Bây giờ chúng ta tận hiến với nó, sống với nó 24h, làm việc 24h, chơi cùng con mọi giờ… nấu ăn đủ 3 bữa. Nhà không gian của chính sự cứu rỗi hay tình yêu, sự gắn bó trở lại gần nhau hơn, ấm áp hơn. Có thể nào xa cách khi thời gian dành cho nhau dù khoảng cách bằng quy ước.

Chúng ta đang sống trong những ngày lịch sử, lịch sử của những quyết định, sự chia sẻ từ chính phủ và của liên hiệp. Những quyết định khó khăn nhưng mạnh mẽ, những quyết định để cứu sống những người đang hấp hối, những sinh mệnh đang trước những khó khăn của bệnh dịch khi chúng ta chưa có thuốc chữa, chưa có vaccine phòng chống, những quyết định bất ngờ và rõ ràng, minh bạch.

Chúng ta đang sống trong những ngày đáng sống, những nhịp đập cùng nhau, hướng về nhau, nghĩ về nhau. Nghĩ về những lục địa chia cắt, những đường băng tạm ngưng, những chiến thuyền không lênh đênh trên biển, những chiếc lều ở công viên… những rủi ro rình rập, những bất trắc… Sự thay đổi thế giới, sự thay đổi trật tự, thay đổi người lãnh đạo toàn cầu. Những virus, những ký sinh trùng có thể sẽ thay đổi theo các trục và bằng mọi cách len lỏi. Và lịch sử sẽ chuyển động.

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: