Ngàn năm phủ bụi linh hồn , Nẻo về hạnh phúc còn xa-VÂN PHI

 

tranh Jean-Raymond Meunier/Pháp

 

 

 

 

Ngàn năm phủ bụi linh hồn 

Này lời nguyền ngàn năm trong mầm đá
Của mê man thành quách Vijaya
Những nữ tiên hiện ẩn giữa sương tà
Và tiếng gió rít gào bên tháp cổ

Này sợi mây riết ghềnh trong thớ nhớ
Những gai đâm vào cổ tích mịt mù
Mộ đá Chàm đã hóa những hoang vu
Và bí ẩn vàng Hời nghiệt ngã…

Tàu Mêkong ướp hồn trong băng giá
Dưới biển sâu năm tháng hãi hùng
Và trăm năm làm thân khách lạ
Báu vật Chiêm thành sâu giấc miên mung

Này Hồng Hải trùng khơi phiêu lãng
Những âm ba thiên cổ dội về
Và đêm nay, tháp Bạc có trơ vơ
Khi mảnh trăng kiêu kì hôn đỉnh tháp.

Ta trầm tự, cơ duyên dung hạp?
Nghe thiên thu mộ gió giấc sâu nồng
Hỡi linh hồn từ tiền kiếp về không?
Cho ta thấy điệu Chaligia huyền thoại.

Hỡi Shiva, mang gì vào bóng tối
Mà ngàn năm nghe phủ bụi cô đơn…

 

 

Nẻo về hạnh phúc còn xa

người đàn bà ném ánh nhìn câm lặng vào thinh không
60 năm thời gian xếp chồng những nếp nhăn vô trật tự
nỗi bất hạnh nào cho vết thương quá khứ
rỉ loét tim gan…

người đàn bà có chiếc áo màu tro than
bên đứa con gái ở tuổi ba mươi vẫn hoài trẻ dại
là di chứng của những tháng năm đạn bom để lại
hai mảnh khuyết cuộc đời
hoang hoải tìm nhau.

người đàn bà đã từng nuốt nước mắt vào lòng cam chịu số phận hẩm hiu
đi hỏi vợ cho chồng vì tủi phận mình bị cướp đi quyền thiêng liêng làm mẹ
chỉ có người con gái nuôi, ba mươi tuổi rồi vẫn như một đứa trẻ
nhưng sưởi ấm tim bà với tiếng gọi ngọt ngào
mẹ hỡi
mẹ ơi.

người đàn bà vẫn cười và kể về những giấc mơ
ở nơi đó không có những người đàn ông để bà dựa dẫm
bà hóa thành con thuyền vượt muôn trùng cánh sóng
và cô con gái là nàng thủy thủ kéo căng cánh buồm đón nắng ấm ban mai

có một người đàn bà ngồi khóc chiều nay…

Please follow and like us: