Nhật ký của một kẻ đi hoang-PHƯƠNG UY

 

 

 

 

1991 thứ 7

 

Vẫn luôn có một con mèo nhỏ bên cạnh mình mỗi khi im vắng

để cọ cọ vào bàn chân

nỗi hoang mang cực cùng khi xung quanh chỉ là khoảng trống

chẳng biết đâu là vô cùng

chưa một lần độ lượng qua nên con tim đôi lần bấu chặt

những giận dữ nhỏ nhen dù cào xới tướm máu bàn tay vẫn không lấp được để môi cười

liếm láp nỗi hoài nghi để tin vào những điều ( không biết có phải) là sự thật

tin người để thấy mình tồn tại lâu thêm

cũng đã nhiều lần học cách thứ tha rồi lại bỏ quên sót vào góc tối

mỗi lời xưng tội luôn day dứt những trẽn trơ

cúi mắt chẳng dám nhìn lên cao nơi chịu nạn

những hy lễ đãi bôi không thể ngẩng đầu

đã chẳng thể xoá sạch cho nhau bằng khoảng cách

những tưởng tượng trong mơ không phải lúc nào cũng là sự thật

trong những ngày người với người dù không thấy mặt nhau cũng không làm tan đi những thất vọng ghen hờn

thì cúi xuống mà ôm con mèo nhỏ lên đi.

 

1991 thứ 6

 

có những lúc mà những tiếng nói cũng bị ẩm mốc đi

và tiếng chuông chiều đi vắng

Người vặn mình trên vòng gai

cho một ngày im lặng

có những ngày chỉ còn ánh nắng làm bợt bạt chiếc áo phơi trên dây từ lâu không ai về cất

bầy lá khô ăn dần những phân rã mùa

nhiều buổi chiều đã trôi qua như thế

tôi ngồi gõ những dòng chữ cũ kỹ lên chiếc điện thoại cũ kỹ

màn hình câm nín những phản hồi

đã không thể chờ đợi em được nữa

Vài ngày tháng Tư đã trôi qua trong mệt mỏi

không có tiếng ve gào mùa

ti vi ra rả thông báo những nhắc nhở về việc mang che mặt và rửa tay

và những ám tượng cầu gai nhức nhối.

tôi tháo xuống nỗi nhớ nhung nhợt nhạt của mình

không cần nữa, không cần nữa

buổi trưa nói với tôi về cơn nắng của nó, về sự phai màu và héo khô

không còn ai trở về tinh cầu của Hoàng Tử Bé

chỉ còn đóa hồng nhỏ nằm lẻ loi trong góc vườn vắng

chờ một ngày hỏa táng.

 

1991 thứ 5

 

Có bao thứ phải phơi dưới mặt trời

vẫn chưa nhìn ra được sự thật

tôi tạo hình hài dưới nắng

trong mùa cách ly nhau

khi những cơn đau tiếp nối mùa lạnh kéo dài không thương xót

những giấc mơ lần lượt ố vàng

vàng mã giấy tiền áo binh ngày chia ly không còn dùng đến

những rối rắm cuộc người lạnh lẽo tro than

chúng ta trốn chạy khỏi nhau trong những ngày dài câm nín

những thời hạn cứ kéo dài rồi lại kéo dài không hội ngộ

đâu là đường biên cho một ngày gặp gỡ?

chúng ta chỉ còn được nhìn nhau qua những khoảng cách ba thước dài nhung nhớ

những đôi môi viền kín

làm sao để tôi còn hôn em?

 

1991 thứ 4

đã đếm xong chưa?

những ngút ngàn ngày cứ kéo dài như những sợi mưa không bao giờ dứt

cành hồng trong lọ úa rồi

bàn thờ trống

cũng đã tập nguyện cầu cho quên những tháng ngày lầm lạc

chúng ta đã làm gì nhau?

những phá hủy mỗi ngày từng chồng chất

lời tiên tri nào rồi cũng đúng

chỉ vấn đề là thời gian

 

hôm nay hôm mai hay hôm đã qua đi

dù chúng ta có trốn tránh bao ngày

rồi một lúc cùng sẽ ra ánh sáng

rừng cháy xong trận mưa xuống sẽ phục hồi

tòa nhà lớn đổ sập biển lửa qua cơn trùng tu về nguyên trạng

em bước qua một ngày sóng gió lừng ghềnh ráng

đêm phai nhưng lòng có phai?

mỗi một ngày trông đợi

bao giờ chúng ta hồi phục trong nhau?

 

 

1991 thứ 3

Khi hoa nở sẽ gặp nhau

có những ước mơ nhỏ nhoi như thế

đã đợi được đến mùa hoa tàn

sau này ai người đến trễ?

 

Đã nhắc nhớ mình dây tầm gai không hái dễ

sao còn tự mình vương

giọt nước mắt đâu tự chảy ngược

vào long

 

đã nhiều hôm qua như thế

Mười ba mười bốn mười lăm

nụ hôn đã chối bỏ

nhưng đêm cứ vằng vặc rằm

ước gì vay trả sòng phẳng

những tai ương

một người vay một người trả

rén đau để vẫn bình thường

 

đã xin lỗi cuộc đời chưa mà nói đến sự chết?

đã nhắc nhớ nhau chưa ngày tháng hoa tàn mà đã biệt?

dẫu là hoa úa hay người chết

cũng không là mong muốn

cái chết chưa bao giờ được coi là đẹp

bởi cái chết vẫn luôn mang hình hài nỗi hãi sợ đầu tiên.

 

Please follow and like us: