Rong chơi với một chữ Tình-NGUYỄN CHU NHẠC

6. Một câu hỏi khó,…

Có một lần, nhân một cuộc gặp mặt vào dịp cuối năm, một nhà thơ đàn anh, về hưu đã hơn chục năm rồi, tâm sự rằng, lâu lắm rồi, ông chẳng làm một bài thơ nào; rằng để chống thiếu, và cũng là thử sức mình trong một lĩnh vực nghệ thuật khác, ông cầm cọ vẽ …
Rồi một dịp gặp gỡ khác, khi đứng riêng với nhau, tôi hỏi thăm ông xem dạo này ông còn vẽ tranh hay không. Vẻ mặt ưu tư, ông bảo, ý là khi trước, mình háo hức vậy thôi, chứ đâu có học hội họa ngày nào, xem tranh của bạn, thấy hay hay, cao hứng thì thử cầm cọ vậy thôi… Rồi loắng ngoắng dăm ba bức, tuy cũng có cái mình thấy ưng ý, nhưng chẳng biết có phải là tranh hay không nữa?…Tôi giữ ý, không dám hỏi ông về thơ, là bởi lần trước, ông đã từng than là cạn cảm xúc thi ca, và hào hứng chuyện vẽ tranh, nên chỉ dám hỏi thứ ông đang hào hứng mà thôi. Vậy ra, nghệ thuật nào cũng có cái khó của nó, và cũng cần phải có năng khiếu mới đeo đuổi, đánh đu được…
Chợt ông hỏi lại tôi, cách xưng hô khiêm tốn lắm: “Mình hỏi thật ông nhé, nếu cho được chọn,… ông thích có được một tập thơ hay, hay là, một tập truyện hay?“. Sở dĩ, ông hỏi tôi vậy, bởi ông biết tôi với tư cách là người sáng tác văn học đã ba chục năm nay, và cũng biết tôi vốn là người làm thơ, rồi bỏ bẵng thơ hàng chục năm để viết truyện ngắn, tản văn, xuất bản liên tục, nhưng mấy năm gần đây, lại ít viết văn xuôi mà sáng tác và in thơ đều đều. Với ông, thời xứ ta còn hiếm người sáng tác văn học, ông đã làm thơ, vào Hội và từng có thời gian giữ một cương vị đứng đầu của một trong mấy cột trụ làng văn học nghệ thuật nước nhà. Ông từng có mấy bài thơ hay, được người ta chọn bình, và được tuyển chọn vào vài ba tuyển tập thơ ca xứ Việt. Với người làm thơ, được như thế, thật không dễ gì. Vậy mà giờ đây, ông hỏi tôi thế, trong giây lát, tôi biết trả lời ông ra sao? Quả là một câu hỏi khó, chí ít là đối với tôi.
Và rồi tôi đã trả lời ông, sau giây lát cân nhắc: “Bác ạ, em nghĩ,… có thể viết được một tập truyện hay, nhưng… thật khó để sáng tác được một tập thơ hay… Vậy thôi ạ.“. Ông à lên một tiếng, gương mặt đăm chiêu như giãn ra, thư thái hơn. Rồi tôi cảm thấy, dường như ông đang cười nhẹ. Sau đó, cả cả hai người, tịnh không ai nói thêm gì về chuyện sáng tác thơ, văn hay vẽ tranh nữa, mà bàn sang chuyện khác, hòa chung vào câu chuyện của đám đông.
Tôi biết, thực ra tôi đã lảng tránh câu hỏi của nhà thơ đàn anh nọ, chỉ trả lời một cách gián tiếp, tùy ông hiểu sao cũng được, bằng cái cách đá lại quả bóng về ông. Cho đến bây giờ, thi thoảng năm gặp lại một lần, câu chuyện giữa nhà thơ đàn anh nọ và tôi, đơn thuần chỉ là chuyện về sức khỏe và sinh hoạt đời thường …
Tôi không biết, hôm ấy, ông nghĩ gì và có hài lòng về câu trả lời của tôi hay không? Còn tôi, khi công việc bận rộn, hay thư nhàn hơn như lúc này, tôi vẫn cố viết hằng ngày. Tôi cũng không mấy quan xiêm, cân nhắc là mình nên làm thơ, viết tản văn, ký sự, truyện ngắn, hay phê bình và chân dung văn học, tuy cũng ít nhiều hiểu mình mạnh ở thể loại nào.
Đơn giản, tôi cho rằng, mình nghĩ và viết ra được là quan trọng nhất. Còn lại … hậu xét!…

Please follow and like us: