Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Hình ảnh trích từ .pinterest.com

 

 

 

 

Một tượng Phật không đầu vừa hiện hình ngay giữa sân chùa. Không ít nhà sư trẻ và Phật tử đã kinh hãi vì sự xuất hiện không nguyên vẹn và bí ẩn này. Vị trụ trì đã tổ chức một tuần lễ trì kinh sám nguyện cho tất cả tăng ni và chúng sanh. Trong buổi lễ trì tụng cuối cùng, trụ trì đã hỏi tất cả mọi người về suy nghĩ và ý niệm của họ về việc thực hành lễ trong suốt tuần qua. Tất thảy họ đều có chung một câu trả lời rằng: Ngày đầu tiên là ngày họ gửi đi những năng lượng đón chào sự hiện hữu của Ngài. Họ đã hiểu mọi sự xuất hiện của Ngài đều bắt đầu bằng một lý do thiện lành (dù rằng không nguyên vẹn). Ngày thứ hai, họ nhận biết được tất cả các lỗi lầm, tội trạng của mình đã gieo trong suốt quá trình của đời sống. Ba ngày tiếp theo, họ cầu nguyện hồi hướng cho tất cả được cùng nhau tới bờ giác. Ngày thứ sáu, họ soi rọi lại tâm mình và phát nguyện. Ngày thứ bảy, tất cả họ cùng nhau gửi lời phát nguyện này vào tàng thư của vũ trụ: Adidaphat! Adidaphat! Adidaphat!

Ngay khi lời của tất cả chúng sanh được gửi đi, tượng Phật không đầu liền tự xếp mình vào một vị trí của chánh điện. Trong không khí đó, vị trụ trì bắt đầu cất lời: Nhân loại sẽ được cứu rỗi bởi sự giác ngộ. Các con tự mỗi người đã nhìn nhận ra chân ái. Năng lượng của giác ngộ là năng lượng vô biên. Nhưng để thay đổi đại cuộc này cần sự tỉnh giác của tất thảy muôn loài. Tu tâm, dưỡng tánh là con đường duy nhất dẫn đến sự an lạc. Hoà thượng đặt vào tay mỗi người một nắm hạt giống, và mỗi Phật tử tự tay mình đánh lên một tiếng chuông trước khi rời khỏi cổ tự.

Chuông chùa vừa điểm canh năm. Biên trở về khi mặt đất còn phủ một lớp sương bụi mờ mịt. Trăng soi lợt lạt trên những triền đồi im vắng. Lệnh phong tỏa tiếp theo đã được ban bố vào tối hôm trước. Lòng người đã rệu rã hơn bất cứ thời đại nào mà Biên đã từng kinh nghiệm. Sự kéo dài của ôn dịch tỉ lệ thuận với thời gian loài người hành hạ thiên nhiên, báng bổ thánh thần. Người người đang thực sự im lặng trong đau đớn; tất thảy đang trong giai đoạn thải những độc tố văn hoá độc hại đã ngấm vào tâm thức họ.

Những chuyến rau củ quả từ những ngọn đồi của làng Hữu Xạ tuần tự được phát đến từng nhà. Thời gian giãn cách đã làm cho những chiếc lồng, cũi mục rớt ra. Từng chú chim nhỏ rũ bụi bay lên trong nắng. Những bầy thú rừng hất đổ những cái máng đựng thức ăn thiêu thừa tanh hôi và tháo chạy. Thế giới tự nhiên đang thực hiện một cuộc đảo ngược ngoạn mục. Người đưa đôi mắt thẫn thờ của mình nhìn qua song cửa sắt. Những bức tường kín ngạt xi măng và giọng nói của chính họ. Trăng đã dừng lại trên những ngọn cây xanh mùa hè, đang tắm mình dưới dòng nước yên ả thuở nào vừa trở lại. Đêm đã trở lại với tiếng gió tự do, với ánh sáng của thiên hà nguyên thuỷ. Đêm đang trở lại với những con thuyền trôi trên sông, với những con đường đất đang mùa ngơi nghỉ. Những tiếng kêu thăm dò yếu ớt rồi hân hoan của côn trùng bao đời bị lấp vùi bởi bê tông, nhựa tráng. Đêm thơm trên từng cành lá, bóng cây. Bản nhạc êm dịu nhất của vũ trụ đang được hoà tấu trở lại. Con người đã thiêu rụi, đổ mực vào âm thanh trắng của tự nhiên rồi hằng đêm lại mở phát những bản thu nhân tạo để tìm kiếm một giấc ngủ bình an khó nhọc. Biên nhớ đến lời dạy của sư phụ rằng: Ở loài người, bệnh sẽ đến từ việc tắt nghẽn của khẩu và khứu với tâm của họ. Khi kiểm soát được cái miệng, đồng thời điều phối được hơi thở của mình, họ sẽ kiểm soát được bệnh tật. Và chỉ có cái tâm thiện lành của mỗi người mới có thể kiểm soát được cái miệng và điều phối được hơi thở của họ.

Tình thương xuất phát từ sự thấu cảm. Khi tất cả đều có khả năng thấu cảm với nỗi đau khổ của nhau thì việc chung tay bắc một nhịp cầu vượt qua những chướng ngại là điều hết sức dễ dàng. Khi con người còn ngồi cân nhắc về tình yêu thương đồng loại với nhau thì ngày bình yên sẽ còn xa vời vợi. Đến khi nào mọi thứ được trở về như chúng đã từng là:

Nước được chảy xuôi

Mưa trời ướt đất

Nắng làm khô thóc

Gió thổi tan mây

Cây xanh trái ngọt

Già được phụng dưỡng

Trẻ được đến trường

Học lẽ yêu thương

Kính trọng, khiêm nhường

Nói lời chân thực

Mùa xuân bánh mứt

Mùa hạ trà sen

Thu đến sách đèn

Đông về giữ ấm

Thân tâm tịnh ngẫm

Đời sống là cây

Rễ là mây bay

Dưới trời mặt đất

Người người thành thật

Đôi mắt kệ kinh

Giọng nói thâm tình

Ai ai cũng mẹ

 

Một ngày ở linh giới bằng trăm năm ở trái đất. Trong một khoảnh khắc quay lưng với thánh thần, con người đã chịu nỗi thống khổ kéo dài tính bằng thế kỷ. Sự chay tịnh đôi khi không đem lại trí huệ, từ bi cho con người, nhưng muốn có được sự từ bi, trí huệ con người bắt buộc phải chay tịnh. Đến khi nào con người thực sự nhận thức đúng đắn được vai trò của thực vật đối với đời sống của họ thì lúc đó sự cân bằng được tái thiết lập. Tại sao việc trồng và chăm sóc một cái cây lại ngày càng trở nên khó khăn hơn là đi giết một con vật? Tại sao việc ăn uống để bảo vệ sức khoẻ chính mình lại là một bài học đi sau tất thảy những bài học khác của sự trưởng thành?

Đã đến lúc con người nên học cho đi những bài học yêu thương bằng kỷ luật. Tất cả mọi thứ đều không thể tuỳ tiện mà thành tốt đẹp, kể cả sự tuỳ tiện. Thực vật sẽ luôn đủ nếu con người ý thức được sự cần thiết của nó. Con người có bao giờ than vãn về việc thiếu động vật để giết mổ đâu? Họ nghĩ ra trăm phương nghìn kế để nuôi, vỗ béo và nhân chủng nó lên để cung cấp cho nhu cầu của nhân loại. Nhưng đến những ngày đại dịch xảy ra, phong toả khắp nơi, họ không thể nào ăn thịt động vật mãi mà duy trì sức khoẻ của mình được. Họ nháo nhào tìm rau. Họ chỉ cần rau củ quả là có thể no khoẻ và bình an rồi.

Please follow and like us: