Ở trọ-VÂN PHI

Hình ảnh trích từ .pinterest.com

 

 

 

 

 

 

có những ngày mắc cạn, gác xép thị thành quánh phèn nỗi nhớ, ngày tôi lên phố hành lý mang theo là tiếng dế đồng ủ trong đụn cỏ hoang, là những giọt đồng dao mẹ hát tháng tư ngọn gió lên chiều, là ngọn cỏ rối chân son em cười như tạc tôi thành gã phù điêu ngơ ngác

 

em về với người ta như phù sa chối bỏ cánh đồng khiến miền xưa khô rạc, tiếng dế lạc bầy không nẻo trú nương, bãi sương đêm tha thẩn kẻ đi tìm, những xưa xa chìm khuất trong mịt mùng hư ảnh

 

có những chiều tâm tưởng tôi lang thang qua những bãi tha ma đào mộ những vũng sâu ký ức, có huyệt mộ nào chôn trong lồng ngực, ướp hình bóng em như kẻ cổ xưa ướp xác chờ chực những linh hồn

 

giá mà, em rót vào tôi bằng những môi hôn

thì chúng mình đâu đã…

 

thì chúng mình đâu đã, mắc kẹt xuân thì những mùa ngâu rưng rức, cánh đồng chưa kịp đặt tên loài chuồn chuồn di trú dưới bãi dâu, anh chưa kịp nói tiếng thương em buổi đồng dao câu hát dí dầu, chỉ ánh mắt rót vào nhau thăm thẳm

 

có những ngày mắc cạn, dồng dộc bỏ tổ về nguồn, sợi rơm choãi ra hoắm nhọn, áo đỏ môi son giữa quê mùa em thành người khác, phố thị nơi đâu về với nẻo này

 

em theo những cuộc say

chiếu chăn nồng nã

cây ngô đồng phủ phục triền đê ngã vào xưa răng rắc

tháng tư ngọn gió lên chiều…

 

có những ngày mắc cạn, con chim dồng dộc bỏ tổ mà bay bỏ phù sa bầm đỏ dấu chân hằn lên trong ký ức, tôi rời phố như lũ chim tìm về cội tổ, thảng thốt nhận ra hình như mình vẫn đang ở trọ đấy thôi, trong xa ngái nụ cười, trong buồn vui thẳm thức

Please follow and like us: