Thơ LÊ TRINH

Bài ca số 7

 

Tới một thế giới của riêng mình

nơi tự nhiên gõ những ngôn ngữ vào trong cùng xác thịt

rồi ta có thể tháo tung mình ra để dệt

những ánh chớp có chất giọng của biển và vực.

Bài ca số 10

 

Nghe tiếng vang của trăng trong veo

trên con phố nát nhàu kiến trúc

bước, bước vỡ ngàn xác hoa xơ xác

rồi nhòe như gái nhảy vẩy vàng

vung vãi súng trên tay.

Những hòa âm cùng nàng

đã bao lần thất bại

đành trao kỷ niệm ở quán Bar.

Bài ca số 13

 

Tay tôi luồn vào váy nàng ướt sũng

và tiếng rên khe khẽ của mùa xuân

tiếng thì thầm của bùn lầy, lau sậy

bí ẩn muôn đời bất tử trinh nguyên.

Bài ca số 14

 

Các dãy số lớn sụp đổ dần trong một khúc xương

những con bọ mang ánh trăng óng ánh chui vào

nở cánh hoa lẻ loi như một ngôi đền vĩ đại

dòng sông đưa lời kinh về phía đông

song sóng bước lữ hành.

 

Mắt nàng đẹp long lanh dịu dàng nhóm lửa

giữa trái tim gần thoát tục của ta.

Bài ca số 21

 

Đi qua con đường như kẽ nứt của không gian

Ngươi – kẽ nứt của thời gian

hằng hà cái chết trôi qua vụt sáng

kẽ nứt này xuyên qua kẽ nứt kia câm lặng.

 

Please follow and like us: