Vỡ-HOÀNG XUÂN SƠN

 

Anh gượng nhẹ
sợ vỡ nàng
khi những bài thơ chuyển mùa tâm dịch
vẫn hòn mắt sáng tinh anh
chiếc má khuyết dần
hõm đất

,

mùa bệnh em và đất

thơ xanh xao những luống cày
giọng không cười vỡ hạt
sợ nàng
ôi.
nhẹ  vỡ

,

Ai ném những chiếc bình về phía mặt trời
những chiếc bình chứa cam lồ mưa
anh lặn cùng phổi nâu
và liếm những hạt xanh ngày sót
khi biển lấn sông hồ vào đầm trạch
đêm bùn đen
xỏ rách áo phù sa
mạch đỏ bầy giun khô xác ve đất
người nông dân ngồi khóc
thèm một lứa trời chan ngọt

,

anh và mặt trời bất lực
hà hơi mấy tép thơ buồn
nhìn những đám mây lủi thủi
trôi về phía đập ngăn

 

 

{12:33 am}
20 tháng tư năm hai ngàn hai mươi

Please follow and like us: