Cuộc hồi hương của lửa/Chương 3 [tiếp theo]-TRẦN QUỐC TOÀN

Hình ảnh trích từ .pinterest.com
đốt lên mùa hạ nến trầm, đêm say trên căn gác gỗ, hoa giấy vàng, chim chì chiết kêu khan, mưa đổ xuống,
– thế giới của tội ác và trừng phạt
– đi tìm thời gian đã mất
– chuông nguyện hồn ai
trong mưa có tiếng lẩm nhẩm cầu kinh, mọi hình hài xưa cũ nhoà đi,
khói thuốc phiện hay một khuôn mặt gầy gò,
những con nhện hoang,
những tờ chúc thư trên tủ thờ
nhà tù tư tưởng được dựng lên một cách rốt ráo, có đầy đủ mọi luật lệ, và, nỗi bất an muôn đời ám ảnh kí ức bi thương của một dân tộc, nhà văn An Nam khổ như chó, không phải vì miếng ăn, mà vì nhục, nhục trong gông cùm vô hình, nó, những con chữ phải đeo lên mình, mỗi thời đoạn, một vết thương lòng riêng mang,
tôi cùng Lĩnh ngồi nhìn con phá khi lũ chim rẽ cổ xám đậu xuống viền bãi, chúng tôi hút thuốc, nhìn vào ngọn núi đang mở đường, đá nát, và ruột núi thổ ra trơ trọi gió, những linh hồn mộ địa,
tôi từ giã thầy tôi để trôi về xuôi, nơi mưa nắng rất đỗi bình yên, nơi tôi nhìn thấy ô cửa sổ mỗi sớm bình minh tre trảy dựng ngoài trời,
nghìn năm đâu đó trong tiếng sấm đầu mùa, hạ vang từ núi Thạch Long, những con nhện cọp bắt đầu cuộn lá dủ dẻ làm tổ, chắc có lẽ là nghìn năm của những trầm tư huyền nhiệm,
[còn tiếp]
Please follow and like us: