Sinh mệnh-TRƯƠNG THỊ BÁCH MY

Hình ảnh trích từ .pinterest.com

 

 

 

 

 

Như một giấc mộng, nỗi đau của nhân loại sẽ thuyên giảm khi họ thức tỉnh. Một khoảng sân chứa một bầy trẻ con đang chơi trò ném Còn, đá bóng. Cũng chính mảnh sân ấy sẽ là nơi phơi hạt, nói chuyện phiếm. Và cũng có thể, một ngày nào đó nó thành võ đài, trường bắn. Điều đó  tuỳ thuộc vào cách trưng dụng của con người. Con người đã trưng dụng tự nhiên theo cách họ muốn. Chúng ta cần thoát ra khỏi đám đông ấy và nhìn lại những hình tượng tốt đẹp, phù hợp mình từng có. Chúng ta luôn cần những cuộc quay về nhìn lại để kiến thiết đường đi tới. Vì nếu cứ cắm đầu mà chạy thì sau mỗi bước chân mọi thứ đã bị xoá lấp, đến cuối cùng ta cũng chỉ một mình, không lối quay lại. Sự cô đơn, đau khổ hầu hết đã ở đầu con đường. Ở những bước chân đầu tiên của sự sống, có những người bằng cách thức đi tới họ giải phóng nó. Nếu không làm được việc đó bạn sẽ mang vác và nhân bản chúng lên.

Những buổi nói chuyện của Tịnh và Biên với những người hái lá, củ quả, chăm cây trong rừng thường gọn trong mười mấy phút đầu giờ gặp nhau phân công công việc. Và sau đó, họ cắm cúi những suy nghĩ, nghiền ngẫm của mình vào với đất đai. Họ bắt đầu có những mối liên hệ và những phát hiện triết lý từ đời sống của cỏ cây với con người và vạn vật. Mỗi ngày như thế, những bước chân của họ bỗng dưng có thêm nhạc tính. Khắp nơi trên thân thể họ đều có tiếng nói nhất quán. Năng lượng sinh ra từ ý nghĩ và được biến tấu cung ứng hữu hiệu trong mọi sinh hoạt đời sống. Việc nâng cao năng suất không còn nằm ở sự chỉ đạo bên ngoài nữa. Mọi điều tốt đẹp cứ thuận theo tự nhiên mà đến. Thực phẩm họ làm ra đích thị là dược phẩm chữa lành. Tất cả những người sử dụng thực phẩm đều nhận được niềm hạnh phúc lớn lao. Liều thuốc cho trái tim là bắt đầu một ngày đi trên con đường có nhiều tiếng cười bình yên, biết ơn và nhẫn nại.

Trong thời gian phong toả, chính quyền của những ngôi làng đã đồng ý với yêu cầu phát định kỳ về lịch sử của trái đất trên những khung giờ nhất định. Mọi người đều ở trong nhà và đều phải xem, mà bài kiểm tra thu hoạch sẽ tự mỗi người nhìn nhận, đánh giá và suy ngẫm. Thật không ngờ khi phần lớn trẻ em, học sinh, sinh viên đều thật sự hào hứng và xúc động khi xem lại diễn trình này. Sự phản ánh đúng và chân thật của những thước phim đã biến thời gian ở nhà thành một khoá tu mùa hè đặc biệt. Một tự nhiên an hoà, tươi đẹp, thuần khiết trải nhiều thế kỷ gồng mình chống chọi với con người đã biến dạng, gầy guộc, cô đơn. Những con người từ thuở như thần tiên thân thiện, đầy tình yêu thương bỗng chốc bị lòng tham cuồng sai khiến. Sự tra tấn và giết chóc man rợ đã mang lại những chiến tích và bình yên tạm bợ. Máu người đã chảy thành sông biển, đã ngấm vào đất, vào cỏ cây và động vật. Máu đã hoá thành mây, những vầng mây quẩn quanh khắp thiên hà để viết diễn văn tội trạng… Việc che giấu, nói sai sự thật hoặc chỉ nói một nửa sự thật sẽ không đưa con người biết ít hoặc biết một nửa mà sẽ là hiểu sai một trời một vực với điều ta cần biết. Điều đó sẽ dẫn đến những việc làm ngày càng sai lầm trong hạnh phúc (vì họ luôn nghĩ họ đúng). Đến một ngày nào đó tất nhiên việc gì đến đều phải đến. Hậu quả là một cách nói để kết thúc một vấn đề.

Một buổi sáng, trong khi mọi người đang cùng nhau thu hoạch củ quả để gửi đến những vùng phong toả còn lại, một người trong số họ đã thích thú đi theo tiếng hót và ngắm nhìn bộ lông của con chim Thiên Đường. Đi mãi, đi mãi người lạc vào một vách núi sâu. Suối nơi đây chảy thành sợi ánh sáng và có âm thanh trong như tiếng đàn tranh. Những giọt sương màu ánh sáng đậu trên lá thành những cánh bướm lấp lánh. Ở đây, người nghe âm thanh của linh giới, âm thanh mà mỗi đêm người thường nghe thấy khi đã chìm vào giấc ngủ. Khi con chim Thiên Đường vừa đậu xuống một hòn đá nổi trên dòng suối, bỗng nhiên một vùng ánh sáng màu tím xanh phát ra. Con chim Thiên Đường biến mất và một cái đầu Phật mở mắt hiện ra trên mặt đá.

Buổi lễ gắn chiếc đầu lên bức tượng Phật không đầu ở chùa Bến Giác diễn ra liền sau đó. Khi vừa thỉnh về tới cổng chùa, chư tăng đạo hữu cúi đầu trì niệm. Chiếc đầu tự khắc nhập liền lên thân tượng và Phật liền khép mắt, nở một nụ cười lành ái. Vị hoà thượng cúi tạ mười phương rồi cất lời: Phật trong mỗi người đã được trở lại. Sự từ bi đã lay động thêm những từ bi. Nhân loại có thể vượt qua kiếp nạn này. Và ta cũng chỉ nói là có thể thôi. Vì có sự trở về ắt hẳn cũng sẽ có sự ra đi trở lại. Con đường của sự sống là con đường trần ai, nhưng đường đến với sự giải thoát mọi trầm luân buộc chúng ta phải kinh qua sự hiểu biết về địa ngục. Địa ngục của mỗi người là nơi giam hãm người đó. Nhưng địa ngục thực chất là khi ta chỉ nhìn thấy sự mắc lại, tăm tối của những người khác trong khi ta nghĩ là ta đang ở thiên đường. Việc tu tập của mỗi người không hẳn phải theo một tôn giáo nào cả. Bản chất thực sự của tôn giáo chính là  thiện lương. Và khi chúng ta đã có sự thiện lương và hành trì sự thiện lương ấy thì mỗi chúng ta là một thiên sứ. Nơi chúng ta ở sẽ là thiên đường. Sẽ không có sự vội vã nào dẫn đến hạnh phúc, sẽ không có con đường tắt nào dẫn đến an lạc. Những con đường ta gọi là đường tắt đều không đưa đến đích cuối cùng, nó là một phần của con đường dài. Cái đích nằm ở con đường dài. Đích là nơi ta ngộ ra được chân lý sáng ngời.

 

 

 

[còn tiếp]

Please follow and like us: