Thơ TRẦN HẠ VI

EM ĐÃ TỪNG YÊU ANH

 

Em đã từng yêu anh

Hơn người đàn ông đó

 

Anh lẳng lặng ra đi

Người ta lau nước mắt cho em

Rồi hôn em

Em không phản đối

 

Trước khi quay về

Anh hãy chạy qua chín dòng suối

Vớt lại giọt nước mắt em

 

 

BÀI THƠ HẠNH PHÚC

 

muốn thơ hay

em phải khóc

nước mắt lăn thành chữ

thấm từng dòng thơ

 

muốn thơ hay

em phải là quá khứ

anh phải đau lòng

tiếc nuối

chen ẩn ức

 

khi em hôn anh

bài thơ dở dang

gọi là

hạnh phúc

 

 

EM BỎ ANH VÀO TÚI ÁO

 

Em bỏ anh vào túi áo

ngực trái

nhiều người dòm ngó

mất màu

 

Em bỏ đi thật xa

chặng đường dài như một năm

qua bốn cây cầu

sáu ngọn núi

 

Anh vẫn còn trong túi áo

thò đầu ra nhìn

mũi ngửi một mùi hương

 

Em ghé căn nhà bên đường

dọn giường ngay ngắn

mở túi áo

hai hòn sỏi ngơ ngác nhìn

 

Trần Hạ Vi

Please follow and like us: