Thơ HUỲNH MINH LỆ

TRỜI VÀ ĐẤT

 

Rồi trời cũng phải mưa
Nắng hoài chịu sao thấu
Đất và trời từ xưa
Đã bao lần giận dỗi.
Đất làm sao quên trời
Dù trời cao vời vợi
Ngóng từng giọt mưa rơi
Mưa bao giờ mới tới ?
Trời làm sao quên đất
Bao hạt mầm sinh sôi
Bao suối nguồn trong vắt
Bao nhịp sống bồi hồi !
Đêm nào không nhớ đất
Lấp lánh nghìn sao khuya
Ngày nào không nhớ trời
Đất cựa mình trăn trở.

 

 

KINH THÀNH THẤT THỦ

chốn lăng tẩm âm u
đêm kinh thành thất thủ
những mặc cảm thiên thu
lửa cháy cửa thượng tứ

anh giáo sư du đãng
mặt choắc như lưỡi cày
giọng căm thù rổn rảng
mã tấu trao tận tay

anh nhạc sĩ chết nhát
trốn như rắn mùng năm
đâm sau lưng chiến sĩ
bằng lời nhạc dao găm

nước sông hương xanh thẳm
điệu nam ai não nề
kể từ vua bôn tẩu
cố đô buồn lê thê

 

CƠN SỐT

cơn sốt cao lên trên 40 độ c
gây ra cơn bão nhiệt đới
làm xuất huyết não
và những bộ phận khác
làm bận rộn những phòng cấp cứu của các bệnh viện giữa khuya
tiếng còi xe (và còi các thứ) tiếng hò reo inh ỏi
cờ xí lao vùn vụt
phá tan sự yên tĩnh
cơn sốt xảy ra trên những bàn nhậu chung độ
trên khán đài với những bộ quần áo khoe của
và trên hết là những ngưòi trẻ tuổi
có vấn đề về phát triển trí tuệ
có điều nó kéo dài
không quá lâu
nhưng sẽ để lại những di chứng nặng nề
và thường tái phát

Please follow and like us: